Tết về không phải từ ánh đèn neon lấp lánh trong những trung tâm thương mại mà từ dáng mẹ ngồi mỗi khuya dưới ánh đèn vàng đan vội chiếc áo mới cho em bằng những sợi len đã mủn tháo ra từ áo cũ của mẹ... Mối nối còn nhiều hơn những sợi tóc bạc sớm của mẹ.
Tết về không phải từ tiếng nhạc rộn rã phát ra từ bất cứ đâu trên phố ồn ào mà từ tiếng lách cách líp xe đạp bố đầu ngõ và rạng ngời nụ cười bố trên vai áo bộ đội bạc... Đợt này bố mang về được mấy ký bột mỳ từ khẩu phần ăn bộ đội ít ỏi. Tết con sẽ có thêm mẻ bánh quy ròn.
Tết về không phải từ tiếng mời mua hàng khắp các ngõ chợ mà là tiếng lợn ụt ịt trong chuồng, tiếng gà lục cục nơi góc bếp, là bắp cải su hào mẹ chăm tươi non nơi vườn... Là khuôn mặt rạng rỡ mẹ nhìn con lợn béo chăm đủ một năm cho Tết này nồi bánh chưng con đầy hơn.
Tết về không phải từ áo quần se sua và nỗi lo biếu xén mà từ tiếng chị gõ lộc cộc quấn phôi pháo mong Giao thừa này tiếng pháo nhà mình nổ ròn rã hơn, xuân này nhà mình nhiều may mắn hơn.
Tết về không phải từ thịt thà ê hề mang về chất đầy tủ lạnh mà từ những tàu lá dong rửa sạch tinh tươm, gạo nếp đãi và đậu xanh đồ tơi... Là bánh từ bàn tay bé xíu chị gói và mùi thơm nồi bánh đêm bố luộc toả đầy nhà sớm mai thức dậy.
Rất nhiều những đơn sơ nhớ thương đong đầy Tết cũ như thế.
Về nhà mẹ hỏi: Tết này ăn gì? Chúng con giờ sợ Tết, sợ mỡ màng và đồ ăn... Nhưng vẫn mong và nhớ Tết như ngày nào thơ bé. Mẹ hẳn cũng mong Tết để chúng con về đủ đầy nói cười quanh nhà.
Tết chả phải là gì đó cao siêu đâu nhỉ.
No comments:
Post a Comment