3.9.13

QUÊ


QUÊ

Mình có nhiều Quê… Bởi vì khái niệm Quê với mình đơn giản lắm. Nơi mình sinh ra là Quê, nơi mình lớn lên là Quê, nơi quê cha đất tổ là Quê, và nơi mình chỉ sống một thời gian ngắn nhưng để lại những hồi ức cũng là Quê.. Và nhiều nhiều những khái niệm Quê khác nữa.

Cơ bản chính nhất là ai hỏi đi đâu đấy thì chỉ cần nói: Về Quê là xong… Chớ giải thích nhiều lâu lắc mỏi mệt mà cũng đâu có ai nhớ đâu.

Cơ mà về Quê thì thích dã man hơn thịt ngan nhiều.
( Và hay ho là nhiều khi về Quê vừa thích dã man vừa có thịt ngan chén nữa…


Đồng rơm bự lâu lắm mới gặp lại, ngày xưa người bé xíu chơi trốn tìm nấp vô đống rơm chứ giờ người bự hơn cả đống rơm rồi còn trốn với nấp gì, mà cái chính yếu là chả có ai tìm nữa để mà trốn.
Rau xanh nõn nà mà lại organics… Nhìn là tưởng tượng đến bát canh cá rô ngọt thanh thơm mùi gừng rồi.
Hanh hao cứ mang những mùa cải về để nhuộm vàng triền đê… Chỉ có lời hò hẹn xưa cũ thì đã theo gió bay đi tận nơi nào không ai biêt.








Lảm nhảm mưa

— 

Kết quả đầu tiên thu được sau buổi tập yoga lại là một cơ thể đau nhừ và một giấc ngủ say không vẫy tai. Ngủ thật sâu giấc và đã đời như chưa bao giờ được ngủ ngon như thế. Nhưng hai mẹ con thì vắt chân lên cổ chạy cho còn kịp buổi tập trung khai giảng của gái.

Vẫn mưa rả rích… Năm nay nhà Ngâu lưu luyến nhiều hơn mọi năm. Tới tận ngày 30 rồi vẫn còn cố nuối tiếc khóc nhớ… Chia xa người yêu thật khó khăn biết chừng nào, cho dù vẫn biết rồi sẽ gặp lại.

Mưa thế này… Đám hoa trên ban công không cần tưới vẫn tươi tắn mà trổ hoa. Vậy thôi là vui.


Cửa Lò 08.2013

Thèm cháy lòng được hít hà tới căng lồng ngực vị mặn mòi của biển sớm mai…