20.6.13

THỪA NHẬN ĐI...


Từ hồi nào đến giờ cứ mình bảo mình rằng blog thì là nhật ký đó thôi. Ghi lại để lâu lâu mang ra đọc xem lại ngày tháng cũ mình sống thế nào? Nghĩ gì... Cơ mà dường như em chẳng thể viết được theo kiểu nhật ký. Cũng như ngày xưa vậy, mỗi cuốn nhật ký chỉ viết được vài dòng... rồi thì lại ghi nhăng nhít chi đó như một bài thơ, một vài câu nói hay ho nhặt đâu đó trong sách, đôi khi còn có cả những đoạn nhặt ra từ báo... Nhân dân của ông.

Vậy là tính cách bao nhiêu năm, thói quen bao nhiêu năm vẫn vậy.

Có điều, sau bao nhiêu năm thì những lượm lặt nhăng nhít ấy mỗi khi bỏ ra xem lại vẫn nguyên đầy cảm xúc và lặng lẽ kể lại những hồi ức không viết thành chữ và nguyên đầy hình ảnh. Blog cũng vậy, mỗi ntry khi bỏ ra xem lại thì đâu đó vẫn thấp thoáng hình ảnh ngày tháng, nơi chốn và con người làm nên những câu chữ ấy. Để rồi đôi lúc thắt đau lồng ngực..

Như thế... như thế.

Nhưng câu chữ này thì không phải ntry. Nếu việc kể lể rằng sáng nay:
- Thang máy không hoạt động nên phải leo lên tầng 5 nhà sách thang bộ làm cho cái chân giờ khỏi cử động được thì đây chính là nhật ký.
- Chẳng có nắng, nhưng chẳng có gió và cái oi ả cũng như cảm giác bức bối tù túng chợt nhẹ đi cùng mặt hồ yên ả, tiếng ếch kêu và những sms gợi nỗi nhớ cồn cào thì đây chính là nhật ký.

Vậy đi nhỉ.