4.5.13

Nhảm


Làm đàn bà đúng nghĩa thực sự mà nói chẳng dễ chút nào, cũng khó như chỉ yêu bằng cả trái tim thôi chưa đủ... Còn cần phải làm sao cho người ta thấy được điều đó nữa.

Đàn bà đúng nghĩa thì phải thế nào nhỉ? Hẳn là có thể khóc khi muốn khóc, cười khi cần cười... Biết dịu dàng, biết lắng nghe, thấu hiểu... Mình cái gì cũng kém, ngay cả khi chảy nước mắt cũng lặng lẽ quay đi không cho người ta thấy.

Minh bao năm rồi cứ quen giữ mọi điều lại trong lòng, tự ôm ấp niềm vui nỗi buồn lại không bộc lộ riết thành một phần con người... Giờ tập sẻ chia để làm sao người ta không cảm thấy mình lắm điều sao mà khó thế.

Lại chẳng biết phải nói sao cho hết nỗi niềm nữa rồi.

Hoa tigon đẹp thế mà sao người ta cứ bắt nó buồn nhỉ? Người ta nói hoa dáng như tim vỡ, mình thì chỉ thấy nhìn góc nào của bông hoa cũng ra hình trái tim... Vậy là phải nói đó là bông hoa yêu nồng nàn ấy chứ.

Nhảm thế thôi... Cơ mà thích nhất blogger ở chỗ viết bằng điện thoại được. Thích nhất smartphone ở chỗ khi cần nhảm thì nhảm ngay được. Nhưng mà nhảm quá sẽ nhàm, mà mình thì sợ nhất cảm giác bản thân đang trở nên nhàm chán và nhạt nhẽo.

Cơ mà sống lên gân thật mệt mỏi làm sao!