22.4.13

MÙA YÊU

( Dọn lại Nháp thì thấy cái này... Sao lúc ấy viết xong lại xếp vào Nháp nhỉ? Thôi thì mang ra đăng và ghép cùng ảnh mới cho vầy vậy...)

Mùa yêu... Phố lành lạnh se se. Phố rực rỡ đèn hoa và sắc màu... Mùi nước hoa nồng nàn đâu đó lan trong cái lành lạnh rất mùa. Những ánh mắt quấn quít đan nhau...

Mùa yêu... Phố vội vã hơn. Người hối hả hơn... Vòng quay thời gian và không gian lại sắp giao nhau ở điểm tròn trịa. Trái cầu tròn, vòng ô rô cũng tròn... những trái táo hồng hồng trên má con trẻ cũng tròn. Chỉ cái lúm đồng tiền trên má đàn bà theo những vòng quay thời gian và không gian dần chẳng còn tròn căng nữa.

Đàn bà yêu mùa yêu và mong chờ mùa khép lại vòng quay này về lắm. Nhưng đàn bà cùng biết... Mùa yêu làm cho người ta dễ nhận ra mình cần ấm áp biết chừng nào. Cho dù ngay cả khi người ta yêu cả những cái lành lạnh này...

Dừng một thoáng bên hè phố. Ghen tỵ một thoáng với những nụ cười trẻ trung kia... Và ước chi quanh mình luôn tròn đầy những điều kỳ diệu.

Đàn bà đã đi qua bao nhiêu mùa Yêu thế này?


DUY NHẤT!


Một đại sư khoe một bức phác thảo mới của mình với mấy người bạn bên bàn trà dưới gốc cây. Họ bàn tán rất rôm rả để đặt tên cho bức tranh ấy. Một cô gái đi qua hỏi: " Cháu có thể em bức tranh được không?". Đại sư nói: " Được chứ. Cháu có thể đặt tên cho bức tranh này không?". Cô gái bật nói mà không cần suy nghĩ: "Duy nhất"

Đại sư hỏi cô gái: " Vì sao lại là Duy nhất?". Cô gái trả lời:" Bởi vì cái tách, cái ly trà và cái nắp trà vốn dĩ luôn đi cùng và gắn bó với nhau. Nhưng cái ly lại có đáy nhọn nên đi cùng đấy mà lại không thể hòa hợp." 


Hoa vườn nhà

Bình yên một thoáng cho tim mềm...


Con người ta đôi khi thật sự mâu thuẫn lắm... Khi dòng đời trôi quá phẳng lặng, mọi điều cứ đến rồi đi bình thường thì sẽ cảm thấy nhạt nhẽo và chán nản. Nhưng khi quá nhiều sóng gió người ta sẽ mệt mỏi và không chịu nổi vì áp lực. Vậy thì đâu là giới hạn để người ta chấp nhận bằng lòng?

Có lẽ rằng thỉnh thoảng dậy sớm một chút, thong thả tản bộ chợ sớm... Bạn sẽ nhận ra rằng bên cạnh những giọt mồ hôi mặn mòi kiếm tiền kia thì sương sớm đọng trên hoa thật sự trong trẻo và tươi mát lắm.

Một bó hoa đọng sương thoảng hương cắm vào bình gốm, cánh cửa sổ mở rộng đón gió giao mùa và một chén trà thoảng hương nhài... Ai rồi cũng sẽ bằng lòng với khoảng tĩnh lặng trong tâm lúc ấy.