Con
người ta... trong suốt đường đời, liệu có phải ai cũng miệt mài tìm
kiếm câu trả lời rằng: ý nghĩa thực sự của việc mình được sinh ra trên
đời này là gì?
Chắc
hẳn là có những người chẳng bao giờ cần tự đặt cho mình câu hỏi ấy. Bởi
lẽ vì một cơ may nào đó mà họ đã nhận ra ý nghĩa cuộc sống của họ. Họ
sống, làm việc, cống hiến, yêu thương và hưởng thụ thành quả của mình
rất đỗi nhẹ nhàng. Và họ hạnh phúc, tất lẽ dĩ ngẫu là thế.
Có
phải là họ giỏi giang hơn người khác không? Hay họ may mắn và nhiều cơ
duyên hơn nên họ dễ dàng nắm bắt được mọi cơ hội đến với họ? Hay họ đơn
giản nên chẳng để tâm bản thân mình cần gì, cũng chẳng bao giờ suy nghĩ
tới việc đặt câu hỏi cho cuộc đời mình. Vì thế mà họ dễ dàng đạt được
mọi điều họ muốn?
Tôi
thì nghĩ: Những người này chẳng nhiều, và đôi lúc chỉ là ta chẳng nhìn
thấy cái họ thiếu hụt đâu đó, hay nỗi buồn thực sự nằm đâu đó thẳm sâu
trong cuộc sống của họ... Chứ suốt cả đường đời chỉ toàn những suôn sẻ,
không có một nỗi buồn hay trắc trở nào thì cuộc sống của họ sẽ thiếu gia
vị nhiều lắm.
Trong đời tôi, có lẽ câu mà tôi thường tự hỏi bản thân mình nhiều nhất có lẽ là: Vì sao tôi làm gì cũng chưa tốt?
Tôi
có một xuất phát điểm không hề kém cạnh người khác, tư chất cũng không
hề kém. Tôi không có quá nhiều yêu cầu, nhưng cũng không hề tùy tiện đơn
giản hóa mọi điều. Tôi chưa cố gắng? Hay cơ duyên tới mà tôi không biết
và không đủ năng lực để nắm bắt?
Có
lẽ điều gì cũng có một chút... Nhưng trên hết có thể vẫn là vì tôi chưa
thực sự thấy được ý nghĩa của bản thân mình mà trân quý nó. Và vì thế
cơ duyên mới luôn tuột khỏi tay tôi... Duyên đời cũng thế và duyên người
cũng vậy.
Dù
vậy, điều mà tôi làm kém nhất lại là đòi hỏi một điều gì đó cho mình,
hay cố ý làm cho ai đó tổn thương cho dù ngay tại thời điểm đó bản thân
tôi bầm dập và tả tơi. Một phần vì con người tôi là vậy, một phần vì đã
được giáo dục từ nhỏ: Khi ai đó đánh con má này, con hãy chìa má kia cho
người ta chứ đừng bao giờ đánh lại.
Điều này thật sự không tốt, nhất là với một người bảo thủ và bướng bỉnh như tôi.
Đâu
đó ngoài kia cuộc sống đổi thay từng ngày... Và duyên đời có thể tuột
khỏi tay ta lần này nhưng biết đâu chừng sợi tơ thực sự sắp dăng vào tay
ta. Tơ đời thì bền lắm, tơ người cũng thế... Chẳng dễ gì mà đứt.