Tải lại picasa cho laptop, sắp xếp lại trình quản lý ảnh. Lần lại những bức ảnh xem lại, thấy lại được bao nhiêu điều.
Mỗi
bức ảnh mình chụp, dù rằng thâm tâm chỉ nghĩ để lưu lại khoảnh khắc ấy.
Ghi lại một dấu nhớ lên hình để lâu lâu xem lại... Nhưng chỉ khi xem
lại mới nhận ra rằng, mỗi bức hình không chỉ là lưu lại riêng khoảnh
khắc ấy mà đôi khi nó còn giữ lại trong sâu thẳm ký ức những câu chuyện
mà chỉ cần thoảng qua thì trái tim đã chợt dưng dưng rồi.
Mình
cứ hay nói người khác rằng phải mạnh mẽ và lạnh hơn, phải giữ cho lòng
bình yên hơn. Cơ mà bản thân mình nếu còn gom góp những dấu ấn ấy để giữ
lại... thì biết bao giờ mới tự tìm được bình yên cơ chứ.
Sớm
nay trái tim tĩnh lặng lắm... Sớm không ồn ã, không bon chen... Tiếng
chim hót lảnh lót len vào khe cửa, hương ngọc lan dìu dịu thoảng. Có chi
đâu để nặng nề... Cơ mà ngày thì lại chẳng tĩnh. Dông bão đâu đó về đầy
tâm.
 |
Hình chụp tháng Năm ấy... Nắng đổ lửa và giá lạnh thì đầy mỗi khoảnh khắc.
 |
| Tháng Mười ấy... Một góc phố lạ nơi thành phố lạ sau mưa... Yêu thương nhưng không bình yên. |
|
|
|
 |
| Tháng Mười ấy... Có những nỗi buồn cứ lặng lẽ nương náu sau tiếng cười. |
|
|