8.4.13

EM VỀ TRẮNG CẢ THÁNG TƯ...

Một chiều nào gặp loa kèn nơi một khuôn viên ấm nồng hương trà. Một tối nào gặp loa kèn nơi một khoảng sang trọng phòng khách biệt thự. Một sớm nào gặp những xe loa kèn tinh khôi sương sớm dạo phố.
Vậy là đến hẹn tháng Tư về...
Chẳng kiêu sa kén chọn... loa kèn cứ lặng lẽ như thế. Lặng lẽ tỏa hương, lặng lẽ làm sáng bừng bất cứ khoảng không nào có mình hiện diện. 
Chẳng kén cá chọn canh, đẹp khi ở lọ pha lê phòng khách, đẹp khi ở bình gốm quán trà, và thậm chí đẹp cả khi ở trong cái chai nhỏ nơi mặt hòm ký túc xá sinh viên. 
Đàn bà cứ bâng khuâng như thế...
Rôì thì nhớ nhành loa kèn không tên lặng lẽ nhắn nhủ những lời âm thầm nơi bàn học.
Rồi thì nhớ 100 bông loa kèn đắm đuối nồng nàn nơi cửa văn phòng.

Có cô gái nào trưởng thành nơi đẩt này mà không có những khoảng hồi ức trong veo vương sắc loa kèn?