26.2.13


Tháng Hai, tháng em luôn chung chiêng giữa những mùi hương lúc nào cũng có thể bất ngờ ùa về phố. Với bức bối nhưng cũng chợt xôn xao mênh mang khi một cơn gió hạ chợt lạc đâu đó về. Tháng mà phố lòe loẹt nhất trong năm, nhưng cũng trầm lặng nhất trong năm. Em thì vội vã và luôn cảm thấy mình lạc lõng nhất trong năm.

Tháng Hai, em cứ ngơ ngác và bơ vơ giữa những bụi bặm phố xá giao mùa để rồi bầm dập cứ thế mà vương vào mình. Nhưng em chẳng thấy buồn hay đau đớn vì những tổn thương da thịt ấy bao giờ. Nỗi đau ấy một vài ngày rồi cũng lùi xa thôi. Nào đã thấm tháp gì.

Tháng Hai, những bài hát cũ cứ ùa về, gọi bàn chân em muốn chạy khỏi những thường nhật chẳng vui.

Đêm qua em lại mơ giấc mơ được thức dậy nơi phố lạ... Nhưng người không còn cùng em trong những giấc mơ lang thang ấy. Tiềm thức có lẽ cũng hiểu nên dừng lại chẳng ước ao những điều vốn dĩ chẳng thể có thật.

Giờ bàn chân ta bám bụi trăm miền...