Một năm mà dọn tới 2 cái nhà ảo. Một nơi em ở lâu nhất, gắn bó nhắt, yêu thương nhất và cũng nhiều sóng gió nhất.
Ừ thì là thế... Đâu có gì là bất biến. Nên biết là thế để mà tự bằng lòng.
Nhưng vẫn cứ chống chếnh lắm, đau lòng lắm.
***
Các bạn hỏi nhà mới. Nhà mới đâu, cũ đấy chứ... Nhưng lặng lẽ quen rồi nên sợ những sẻ chia mà đôi lúc như thể vô tình cứa sâu nỗi đau.
Em có tuổi nên khó tính rồi phải không?
***
Mùa trái lắm... Cứ xập xùi mưa suốt cả mùa em yêu nhất trong năm. Phải thế không mà mùa này chỉ đổi một chút gió thôi thì cái lạnh như len vào từng cõi hồn vậy.
Mùa trái hay em trái?
***
Chiều qua phố gặp một tán đỏ. Đẹp tới chừng nghẹt thở... Cứ ngỡ lá mùa cũ còn vương vấn cành khô mà ở lại, tới chừng tới gần mới hay là lá non mùa mới.
Tự nhiên lẩm nhẩm câu: " Thời gian qua kẽ tay làm úa những chiếc lá"
***
Nghe Ngọc Linh - Diễm Quyên hát Tình thơ trong đêm mà ứa nước mắt. Choàng dậy lục tìm cuốn sổ cũ hơn hai mươi năm.
Mực phai rồi... Tóc em cũng phai rồi.
Có chút tình nào còn vương lại sân trường vẫn xanh?
Có chút tình nào còn vương lại sân trường vẫn xanh?
