30.9.13



Gọi là phố đấy nhưng kỳ thực chỉ to hơn ngõ 1 xíu, 2 ô tô có lẽ cũng chẳng tránh nổi nhau.

Kinh tế suy thoái, ngày nọ nhà kia trưng ra cái biển Nem nắm Giao Thuỷ và vài lọ dưa cà. Chẳng làm màu làm mè như ở chợ hay nhà hàng, món bán cũng bình dị, người bán cũng thật thà chất phác khiến cho người ở phố lâu nay mắc bệnh cảnh giác với món ăn bằng lòng và tin tưởng. Chưa kể nem nắm vốn là thứ mấy ông ưa nhâm nhi cùng vài xị trên mâm.

Vậy thôi là đủ để nhộn nhịp đắt hàng.

Bữa nay đi qua đã lại thấy nhà bên trưng biển Nem nắm Giao Thuỷ. Cứ đà may mắn thế này, biết đâu chừng lại sắp có Phố Nem.


24.9.13



Nghe tin gió mùa, mừng thôi là mừng. Cơ mà gió mùa trái mang theo cả mưa… mà cô thì ghét mưa lắm.

Nhưng thôi cứ vui đã, đâu có mấy khi có niềm vui nào thật sự là trọn vẹn đâu. Mưa thì cô tung tăng jean rách, boot nhựa thay vì điệu đà với khăn như hình dung cô chọn cho ngày đầu tiên đón mùa về.

Dù gì cô cũng thấy mình thật dễ bằng lòng. :D

21.9.13



Có hạt khô nằm chết

Bên bờ rào không tên

Ngày hôm sau chỗ ấy

Chắc là hoa mọc lên.




Có buổi chiều nằm chết

Trên đồi thông cỏ dày

Chắc hôm sau chỗ ấy

Mọc lên một sớm mai.




Có tình yêu nằm chết

Hôm nào cạnh dòng sông

Biết mai sau chỗ ấy

Có còn gì hay không



10.9.13




Cô mê sách. Tuổi thơ khốn khó của cô ăn còn chẳng đủ nói gì tới có sách để đọc… Vậy mà cô đọc bất cứ thứ gì lọt vào tay mình. Mê mẩn tới quên ăn cùng những con chữ nhỏ li ti như kiến bò trên những tờ giấy ố vàng mà mở ra biết bao thế giới tươi đẹp ấy.

Cũng lạ… Cô tự nhiên lại lọt vào thế giới của những người không thích sách. Trưởng thành trong thế giới ấy… Không có ai nuông chiều sở thích bình dị ấy cho mình thì cô tự nuông chiều mình.

Bỏ rơi những đám sinh nhật chơi bời se sua cùng đám bạn. Từ chối shopping hay đi chơi đi ăn… quỹ tiền ít ỏi của cô chỉ đủ dành cho sách. Mặc cho những người quanh mình nói cô lập dị… cô vẫn để mình đắm chìm trong thế giới của những điều tưởng tượng.

Rồi thì anh xuất hiện… Anh cũng thích sách và anh ngạc nhiên bởi lẽ anh cũng lớn lên trong thế giới của những người không đọc sách. Và anh nuông chiều sở thích đọc sách của cô.

Giá sách của cô bây giờ có rất nhiều cuốn sách ạnh tặng… mới có, cũ sờn vì anh đã đọc nhiều lần cũng có. Cô nâng niu hết.

Thế gian rồi cũng đổi khác… nhưng cô thì vẫn sống trong thế giới của những người không đọc sách. Nhưng cô bây giờ đọc ebook trên smartphone nhiều hơn bởi lẽ ánh sáng trên smartphone mà cô đọc sách đêm đêm không làm phiền tới người khác. Cô có thể thức xuyên đêm để đọc mà không sợ ai đó cằn nhằn.

Dù thế cô vẫn yêu sách giấy hơn… Và mơ một góc nhỏ yên bình thế này.


5.9.13

...

...


Có một chút gió đông đã len lén trốn nơi đầu ngõ rồi.

Chợt thèm đứng cùng ai đó dưới vòm hoa sữa trong cái lạnh se se, để vùi mặt vào sâu lồng ngực áo khoác người ta mà hít hà.

Lồng ngực người yêu là ấm áp nhất, mùi hương người yêu là khó quên nhất. Thật đấy, cứ thử một lần như thế đi… Rồi mỗi khi lạnh về, hương sữa nồng nàn về, cho dù người yêu không còn ở cạnh bạn rồi cũng sẽ nhớ da diết.

4.9.13

Đôi điều với con.



Con đi khai giảng một ngày mưa gió… Con hỏi: con tự về hay mẹ đón con?

Con vốn quen mẹ đón những ngày mưa to thế này… Để con tự về mẹ thương, cơ mà con đã lớn rồi. Một đoạn đường vượt qua gió mưa để con làm quen dần…

Rồi thì đường đời dài thêm… Còn nhiều bão tố con sẽ gặp, mẹ sẽ có lỗi nếu cứ ủ ấp con trong đôi cánh tay mình.

Tự về con nhé. Vượt qua đường mưa một mình con sẽ nhận ra nhà mình ấm áp biết chừng nào.


3.9.13

QUÊ


QUÊ

Mình có nhiều Quê… Bởi vì khái niệm Quê với mình đơn giản lắm. Nơi mình sinh ra là Quê, nơi mình lớn lên là Quê, nơi quê cha đất tổ là Quê, và nơi mình chỉ sống một thời gian ngắn nhưng để lại những hồi ức cũng là Quê.. Và nhiều nhiều những khái niệm Quê khác nữa.

Cơ bản chính nhất là ai hỏi đi đâu đấy thì chỉ cần nói: Về Quê là xong… Chớ giải thích nhiều lâu lắc mỏi mệt mà cũng đâu có ai nhớ đâu.

Cơ mà về Quê thì thích dã man hơn thịt ngan nhiều.
( Và hay ho là nhiều khi về Quê vừa thích dã man vừa có thịt ngan chén nữa…


Đồng rơm bự lâu lắm mới gặp lại, ngày xưa người bé xíu chơi trốn tìm nấp vô đống rơm chứ giờ người bự hơn cả đống rơm rồi còn trốn với nấp gì, mà cái chính yếu là chả có ai tìm nữa để mà trốn.
Rau xanh nõn nà mà lại organics… Nhìn là tưởng tượng đến bát canh cá rô ngọt thanh thơm mùi gừng rồi.
Hanh hao cứ mang những mùa cải về để nhuộm vàng triền đê… Chỉ có lời hò hẹn xưa cũ thì đã theo gió bay đi tận nơi nào không ai biêt.








Lảm nhảm mưa

— 

Kết quả đầu tiên thu được sau buổi tập yoga lại là một cơ thể đau nhừ và một giấc ngủ say không vẫy tai. Ngủ thật sâu giấc và đã đời như chưa bao giờ được ngủ ngon như thế. Nhưng hai mẹ con thì vắt chân lên cổ chạy cho còn kịp buổi tập trung khai giảng của gái.

Vẫn mưa rả rích… Năm nay nhà Ngâu lưu luyến nhiều hơn mọi năm. Tới tận ngày 30 rồi vẫn còn cố nuối tiếc khóc nhớ… Chia xa người yêu thật khó khăn biết chừng nào, cho dù vẫn biết rồi sẽ gặp lại.

Mưa thế này… Đám hoa trên ban công không cần tưới vẫn tươi tắn mà trổ hoa. Vậy thôi là vui.


Cửa Lò 08.2013

Thèm cháy lòng được hít hà tới căng lồng ngực vị mặn mòi của biển sớm mai…