Con nghe bài hát này đúng 1 lần duy nhất hình như trong một bộ phim ca nhạc từ hồi còn con gái. Con ấn tượng và thích từ một lần nghe duy nhất ấy. Nhiều nhiều năm qua, mỗi lần nghe Khánh Ly hát Trịnh Công Sơn con lại nhớ tới bài hát chỉ nghe một lần duy nhất mà thích ấy nhưng lại không biết tên để nghe lại.
Bữa nay thì con tìm thấy rồi... Bài hát ấn tượng với con cũng có một khởi nguồn thật ấn tượng và xúc động. Câu chuyện và bải hát con tìm được nhờ bạn FB. Cảm ơn bạn rất rất nhiều.
" Nhạc sĩ Trịnh Công sơn đã viết bài này dựa trên câu chuyện ông gặp bà mẹ ở Quảng Trị tay ôm quả bí lớn để mang bán ngoài chợ. Trịnh Công Sơn hỏi: “vì sao me lại ôm một trái bí ra ngoài chợ như vậy?”. Bà mẹ Quảng Trị kể rằng Bà và gia đình chạy sơ tán từ Quảng Trị ra Huế. Trong khi các gia đình khác mang theo những đồ vật quý giá theo khi sơ tán thì bà mẹ Quảng Trị trong nhà chẳng có gì giá trị ngoài một đàn con nheo nhóc và những trái bí ngoài vườn. Bà chạy ra ngoài vườn và chọn quả bí to nhất và ôm quả bí mang đi cùng đàn con nhỏ, đi bộ 120km đến Huế. Trái bí này là tài sản duy nhất của cả gia đình, là nguồn sữa của đàn con nhỏ…"
Dành tặng bài hát này cho Ngày của mẹ. Cho những vất vả một đời Mẹ dành cho các con mà thực tế càng nhiều năm làm mẹ con càng thấm thía.
No comments:
Post a Comment