***
Trên đường đi học về.
Bống: Mẹ ơi, hôm nay cô đi chấm thi văn trường gì ở quận Hoàn Kiếm về đấy. Cô bảo có bạn tả mẹ da rám nắng, chai sần vì cấy lúa. Quận Hoàn Kiếm thì làm gì có ruộng mẹ nhỉ.
Mèo: Thế à? Thế cô bảo sao?
Bống: Cô bảo các mẹ toàn ngồi văn phòng máy lạnh, có cấy lúa đâu mà tả thế.
Mèo: Chết, con tả mẹ phải viết sự thật nhé. Đừng có làm theo văn mẫu... bla... bla.
Bống: Con còn lâu mới thế. Con chỉ nói phét là mẹ có giọng nói thánh thót trời phú thôi.
Mèo: ???!!!
***
Mèo: Thôi chết, quên mặc áo chống nắng rồi... không lẽ dừng lại mặc.
Bống: Chả cần mẹ ạ. Để da đen đen chút cho người ta tưởng nhà mình đại za, đi du lịch nhiều.
Mèo: ?!!!!
Bống: Chả cần mẹ ạ. Để da đen đen chút cho người ta tưởng nhà mình đại za, đi du lịch nhiều.
Mèo: ?!!!!
***
Mèo: (bật thốt khi thấy hai anh chị trung học cơ sở ôm eo nhau chạy xe đạp
điện đằng trước): Bống, sau này con có bạn trai con phải dắt về cho mẹ
biết ngay đấy nhé.
Bống: Để làm gì mẹ?
Mèo: Để mẹ còn kiểm tra xem có đạt tiêu chuẩn không chứ còn làm gì nữa.
Bống: Ôi dào, bạn trai con mà tặng mẹ chai nước hoa Lancome thì mẹ lại thích ngay ý mà.
Mèo:?????!!!!!!
Bống: Để làm gì mẹ?
Mèo: Để mẹ còn kiểm tra xem có đạt tiêu chuẩn không chứ còn làm gì nữa.
Bống: Ôi dào, bạn trai con mà tặng mẹ chai nước hoa Lancome thì mẹ lại thích ngay ý mà.
Mèo:?????!!!!!!
***
Nói chung Bống càng lớn thì việc mẹ á khẩu vài ba phút trong những mẩu đối thoại dọc đường thế này càng hay xảy ra.
No comments:
Post a Comment