Ở đâu đó người ta đã nói rằng, kiếp sau của mỗi người sẽ bắt đầu sau bốn trăm năm.
Người ta cũng nói rằng cá tính của con người sẽ không thay đổi nhiều cho dù đã luân hồi từ kiếp này sang kiếp khác. Người ta chỉ có thể chuyển biến linh hồn tới cấp cao hơn ở kiếp mới nếu kiếp này người ta sống thật tốt.
Thực tế có những người nói rằng họ hoàn toàn nhớ về cuộc sống của họ ở kiếp trước. Nhưng chẳng có gì để kiểm chứng những lời họ nói là sự thật. Số lượng những người này thì rất là ít ỏi và thường thì họ luân hồi chỉ sau rất ít thời gian ( nếu như thực sự họ đã lại luân hồi sang kiếp khác của mình?!).
Có phải ai cũng muốn mang tất cả những hồi ức của mình sang kiếp sau không? Cho dù họ có luôn nói như vậy thì ai biết thực sự họ sẽ có được cái Duyên ấy không hay có chăng mang sang kiếp tới chỉ toàn là những đau buồn? Ai chẳng muốn một tương lai mới tốt đẹp hơn, và cho dù đối với những người khác họ đã có một cuộc sống tốt đẹp rồi thì với bản thân họ dễ gì họ đã bằng lòng.
Luân hồi tồn tại rất nhiều trong những câu chuyện dân gian. Rằng người tốt sẽ được đầu thai ở kiếp mới tốt hơn và sẽ được sống vui vẻ hạnh phúc. Rằng những người yêu thương nhau sâu đậm ở kiếp này sẽ gặp lại nhau ở kiếp khác để sống cùng nhau tới răng long đầu bạc.
Cơ mà người ta muốn được đầu thai ở kiếp mới tốt đẹp hơn sẽ phải trải qua trùng trùng kiếp nạn... Những người yêu nhau muốn gặp nhau ở vòng luân hồi mới sẽ phải làm sao để có thể nhận ra nhau mà biết rằng mình không nhầm?
Khó lắm, gian nan lắm...
Chẳng biết có nên tin vào điều này không? Nhưng chẳng ai là không mong muốn mình sẽ luôn luôn gặp những điều tốt đẹp, ngay cả khi hết kiếp này mà bắt đầu một kiếp mới. Vậy thì sống tốt đi, yêu thương nhiều hơn để linh hồn sẽ trường tồn mà thanh thản ở kiếp mới. Và yêu thương thật sâu đậm ai đó, ghi nhớ mãi mãi hình bóng ấy trong lòng để không thể nguôi ngoai nỗi nhớ nhau mà nhận lầm.
Sau bốn trăm năm nữa... dâu bể đổi thay, liệu rồi có còn ai tìm em giữa muôn nẻo đường đời kiếp mới?

No comments:
Post a Comment