Con người ta đôi khi thật sự mâu thuẫn lắm... Khi dòng đời trôi quá phẳng lặng, mọi điều cứ đến rồi đi bình thường thì sẽ cảm thấy nhạt nhẽo và chán nản. Nhưng khi quá nhiều sóng gió người ta sẽ mệt mỏi và không chịu nổi vì áp lực. Vậy thì đâu là giới hạn để người ta chấp nhận bằng lòng?
Có lẽ rằng thỉnh thoảng dậy sớm một chút, thong thả tản bộ chợ sớm... Bạn sẽ nhận ra rằng bên cạnh những giọt mồ hôi mặn mòi kiếm tiền kia thì sương sớm đọng trên hoa thật sự trong trẻo và tươi mát lắm.
Một bó hoa đọng sương thoảng hương cắm vào bình gốm, cánh cửa sổ mở rộng đón gió giao mùa và một chén trà thoảng hương nhài... Ai rồi cũng sẽ bằng lòng với khoảng tĩnh lặng trong tâm lúc ấy.
No comments:
Post a Comment