24.4.13

CHÀO CẬU! MÙA HÈ...


Này cậu, phải nói thật cho cậu biết là tớ chả thích cậu tí nào đâu nhé. Dù rằng mẹ sinh tớ ra vào mùa cậu và ở một nơi khác, vào một mùa cậu khác một bà mẹ khác cũng sinh ra một người rất quan trọng với tớ.

Cậu chắc hẳn là quá biết rõ tớ nên chả cần chờ tớ nói ra cũng biết thừa rằng tớ chẳng thích cậu phải không? Cũng như cậu biết thừa rằng rất nhiều người chẳng mong chờ gì cậu... Họ kêu ca mệt mỏi mỗi khi mùa cậu tới. Họ che che đậy đậy để khỏi bị cậu tác động lên cơ thể... Có mong chăng thì họ mong những kỳ nghỉ xả hơi lười nhác bên biển xanh, cát trắng hay bể bơi xanh trong để quên đi cái oi nồng của cậu.

Cơ mà bướng bỉnh và đúng hẹn như bất kỳ kẻ nào sinh ra vào mùa cậu ( như tớ, như người ấy... ) cứ tới hẹn thì cậu về.


Khi người ta còn chưa kịp cất chăn đệm những đợt rét nàng Bân sau cuối. Khi người ta đi trong gió và những thảm lá sấu vàng xào xạc... Khi sương sớm lan lan mùi hoa dâu da xoan man mát, ngòn ngọt... Mùi mà tớ gọi từ thời con gái là Hương mùa Hè... Khi một sớm nào đó người ta chợt liếc qua một vòm lá để chợt nhận ra lác đác những chùm Lửa đã lấm tấm điểm trên nền xanh ngắt tán Phượng và từng chùm tím ngắt bằng lăng đã loang dần những vỉa hè... Và một đêm nào đó trong giấc ngủ say người ta nghe ào ào tiếng mưa và tiếng sấm xa xa. Ấy là cậu đã về...

Tớ chẳng thích cậu, chẳng ưa cái oi nồng phủ khắp những con phố nhỏ. Đơn giản vì tớ chỉ thích lúc cần thì ào ra đường chẳng cần mũ nón hay mịt mù lớp lớp áo chống lại màu nắng tỏa ra từ vạt áo cậu. Hay tớ cũng chẳng thích những trận mưa ào ào trút xuống mỗi khi cậu hờn dỗi hay nổi cơn thịnh nộ... Tớ cũng chẳng ưa màu xanh ngăn ngắt của biển hay màu trắng chói chang của những bãi cát trải dài ngút mắt dưới màu nắng cậu... Cậu quá bướng bỉnh, nóng nảy và dữ dội để ai đó thích cậu. Nhưng cậu cũng quá tự tin để biết rằng mình đẹp. Mà khi người ta đẹp người ta chẳng cần ai đó phải thích... bởi lẽ đã có quá đủ người say mê cái đẹp rồi.
Tớ nghe nói ngưới ta sinh ra vào mùa nào thì tính cách dễ bị ảnh hưởng bởi mùa ấy. Tớ chẳng biết điều ấy có đúng không cơ mà tớ cũng bướng bỉnh, tớ cũng chói chang và tớ cũng dữ dội như bất cứ người đàn bà nào sinh ra vào mùa cậu. Tớ cũng nóng nảy và dễ cáu giận... Nhưng mà tớ nguôi ngoai cũng nhanh như những cơn mưa rào cậu bất chợt ban cho nhân gian này để bớt đi oi nồng. Tớ cũng biết chẳng ít người không thích tớ, không thích cái đỏng đảnh, chảnh và bất cần đời của tớ... Nhưng không như cậu, tớ chưa đủ đẹp để tự tin rằng có nhiều người say mê mình. Đâu đó trong tớ chỉ cần một người thôi, một người thôi... thấy rằng tớ luôn đẹp.

Dù rằng tớ chẳng thích cậu... Nhưng mà tớ thích mùi hương cậu báo cho tớ biết rằng cậu đang về lắm. Mùi hoa dâu da xoan đã từng thấm đẫm cái ban công thời con gái của tớ... Nơi tớ đứng mỗi tối để hóng gió và mơ Bạch Mã hoàng tử sẽ trèo ban công hẹn hò với tớ như Romeo hẹn hò với Juyliet ngày xưa.
Tớ chẳng thích cậu đâu... Nhưng chẳng cần một lời hẹn hò nào. Cậu cũng đã về rồi... Vậy thì welcome cậu.


No comments:

Post a Comment