Vừa vắng tiếng xào xạc lá theo từng vòng bánh xe lăn thì đã chợt ngẩn ngơ với màu trắng dịu dàng thảm hoa sấu rụng. Phố giao mùa luôn làm cho em cảm thấy mình sẽ chẳng bao giờ thôi trẻ để hết ngỡ ngàng trước những diệu kỳ của thiên nhiên.
Chẳng có tấm hình nào của phố suốt kỳ nghỉ dài này. Bè bạn người lên rừng, người xuống biển... Em thì về với màu xanh của những đồi chè nuôi lớn tuổi thơ em. Vẫn nhấp nhô nón trắng trên những ruộng chè làm em nhớ dáng lưng thon các dì... Vẫn vị man mát, chan chát mà ngọt ngào như lan lan trong gió quê nhà... Vẫn một màu mưa xam xám phủ kín trời như ngày nào em bé xíu chân chim bám đường mòn đất đỏ tới lớp.
Bà ốm... Chẳng có ai ngóng em nơi cổng ngõ. Dù vậy sân vườn vẫn gọn gàng, rau vườn nhà vẫn xanh non, dàn su su trĩu trịt trái, từng luống dưa chuột vươn những ngón tay dài bám chặt bờ rào vườn rau trổ hoa vàng dịu dàng... Trong bếp mùi măng muối chua chua cay cay gia truyền làm cho em nhận ra mình đã thực sự nhớ nhà biết chừng nào.
![]() |
Là hoa cỏ vườn nhà đó thôi, những thứ mà thường nhật em chẳng gặp nơi phố. Nhừng điều giản dị làm cho em lắng lại những bộn bề phố... Một thoáng thôi để thấy bình yên gần lắm chẳng cần phải mải miết tìm kiếm đâu xa.
Lâu lâu về nơi tuổi thơ ở lại để nhớ rằng luôn có một khoảng rất mềm trong tim.
Lâu lâu về nơi tuổi thơ ở lại để nhớ rằng luôn có một khoảng rất mềm trong tim.

No comments:
Post a Comment