30.4.13

Có một khoảng rất mềm trong tim...


Vừa vắng tiếng xào xạc lá theo từng vòng bánh xe lăn thì đã chợt ngẩn ngơ với màu trắng dịu dàng thảm hoa sấu rụng. Phố giao mùa luôn làm cho em cảm thấy mình sẽ chẳng bao giờ thôi trẻ để hết ngỡ ngàng trước những diệu kỳ của thiên nhiên.

Chẳng có tấm hình nào của phố suốt kỳ nghỉ dài này. Bè bạn người lên rừng, người xuống biển... Em thì về với màu xanh của những đồi chè nuôi lớn tuổi thơ em. Vẫn nhấp nhô nón trắng trên những ruộng chè làm em nhớ dáng lưng thon các dì... Vẫn vị man mát, chan chát mà ngọt ngào như lan lan trong gió quê nhà... Vẫn một màu mưa xam xám phủ kín trời như ngày nào em bé xíu chân chim bám đường mòn đất đỏ tới lớp.

Bà ốm... Chẳng có ai ngóng em nơi cổng ngõ. Dù vậy sân vườn vẫn gọn gàng, rau vườn nhà vẫn xanh non, dàn su su trĩu trịt trái, từng luống dưa chuột vươn những ngón tay dài bám chặt bờ rào vườn rau trổ hoa vàng dịu dàng... Trong bếp mùi măng muối chua chua cay cay gia truyền làm cho em nhận ra mình đã thực sự nhớ nhà biết chừng nào.


Là hoa cỏ vườn nhà đó thôi, những thứ mà thường nhật em chẳng gặp nơi phố. Nhừng điều giản dị làm cho em lắng lại những bộn bề phố... Một thoáng thôi để thấy bình yên gần lắm chẳng cần phải mải miết tìm kiếm đâu xa.

Lâu lâu về nơi tuổi thơ ở lại để nhớ rằng luôn có một khoảng rất mềm trong tim.


26.4.13

"Nhà ngoại giao là người đàn ông luôn nhớ ngày sinh nhật của phụ nữ nhưng chẳng bao giờ nhớ tuổi của nàng."
-Robert Fro-

Sự xa cách làm phôi pha tình yêu hời hợt và làm thắm đượm thêm tình yêu nồng nàn, như cơn gió thổi tắt ngọn nến nhỏ và làm bùng cháy lên đống lửa lớn."
-La Rochefoucald-

"Cách tốt nhất trong tình yêu là khi yêu không đòi hỏi."
-Saint Augustin-


"Đừng bao giờ ném bùn vào người khác. Bạn có thể ném trật và tay bạn chắc chắn bị bẩn."
-Joseph Parker-

24.4.13

CHÀO CẬU! MÙA HÈ...


Này cậu, phải nói thật cho cậu biết là tớ chả thích cậu tí nào đâu nhé. Dù rằng mẹ sinh tớ ra vào mùa cậu và ở một nơi khác, vào một mùa cậu khác một bà mẹ khác cũng sinh ra một người rất quan trọng với tớ.

Cậu chắc hẳn là quá biết rõ tớ nên chả cần chờ tớ nói ra cũng biết thừa rằng tớ chẳng thích cậu phải không? Cũng như cậu biết thừa rằng rất nhiều người chẳng mong chờ gì cậu... Họ kêu ca mệt mỏi mỗi khi mùa cậu tới. Họ che che đậy đậy để khỏi bị cậu tác động lên cơ thể... Có mong chăng thì họ mong những kỳ nghỉ xả hơi lười nhác bên biển xanh, cát trắng hay bể bơi xanh trong để quên đi cái oi nồng của cậu.

Cơ mà bướng bỉnh và đúng hẹn như bất kỳ kẻ nào sinh ra vào mùa cậu ( như tớ, như người ấy... ) cứ tới hẹn thì cậu về.


Khi người ta còn chưa kịp cất chăn đệm những đợt rét nàng Bân sau cuối. Khi người ta đi trong gió và những thảm lá sấu vàng xào xạc... Khi sương sớm lan lan mùi hoa dâu da xoan man mát, ngòn ngọt... Mùi mà tớ gọi từ thời con gái là Hương mùa Hè... Khi một sớm nào đó người ta chợt liếc qua một vòm lá để chợt nhận ra lác đác những chùm Lửa đã lấm tấm điểm trên nền xanh ngắt tán Phượng và từng chùm tím ngắt bằng lăng đã loang dần những vỉa hè... Và một đêm nào đó trong giấc ngủ say người ta nghe ào ào tiếng mưa và tiếng sấm xa xa. Ấy là cậu đã về...

Tớ chẳng thích cậu, chẳng ưa cái oi nồng phủ khắp những con phố nhỏ. Đơn giản vì tớ chỉ thích lúc cần thì ào ra đường chẳng cần mũ nón hay mịt mù lớp lớp áo chống lại màu nắng tỏa ra từ vạt áo cậu. Hay tớ cũng chẳng thích những trận mưa ào ào trút xuống mỗi khi cậu hờn dỗi hay nổi cơn thịnh nộ... Tớ cũng chẳng ưa màu xanh ngăn ngắt của biển hay màu trắng chói chang của những bãi cát trải dài ngút mắt dưới màu nắng cậu... Cậu quá bướng bỉnh, nóng nảy và dữ dội để ai đó thích cậu. Nhưng cậu cũng quá tự tin để biết rằng mình đẹp. Mà khi người ta đẹp người ta chẳng cần ai đó phải thích... bởi lẽ đã có quá đủ người say mê cái đẹp rồi.
Tớ nghe nói ngưới ta sinh ra vào mùa nào thì tính cách dễ bị ảnh hưởng bởi mùa ấy. Tớ chẳng biết điều ấy có đúng không cơ mà tớ cũng bướng bỉnh, tớ cũng chói chang và tớ cũng dữ dội như bất cứ người đàn bà nào sinh ra vào mùa cậu. Tớ cũng nóng nảy và dễ cáu giận... Nhưng mà tớ nguôi ngoai cũng nhanh như những cơn mưa rào cậu bất chợt ban cho nhân gian này để bớt đi oi nồng. Tớ cũng biết chẳng ít người không thích tớ, không thích cái đỏng đảnh, chảnh và bất cần đời của tớ... Nhưng không như cậu, tớ chưa đủ đẹp để tự tin rằng có nhiều người say mê mình. Đâu đó trong tớ chỉ cần một người thôi, một người thôi... thấy rằng tớ luôn đẹp.

Dù rằng tớ chẳng thích cậu... Nhưng mà tớ thích mùi hương cậu báo cho tớ biết rằng cậu đang về lắm. Mùi hoa dâu da xoan đã từng thấm đẫm cái ban công thời con gái của tớ... Nơi tớ đứng mỗi tối để hóng gió và mơ Bạch Mã hoàng tử sẽ trèo ban công hẹn hò với tớ như Romeo hẹn hò với Juyliet ngày xưa.
Tớ chẳng thích cậu đâu... Nhưng chẳng cần một lời hẹn hò nào. Cậu cũng đã về rồi... Vậy thì welcome cậu.


23.4.13


"Tình yêu như một cái cây. Nó tự mọc lên, đâm rễ sâu vào thực thể chúng ta. Nhiều khi nó vẫn tiếp tục xanh tươi và trổ hoa ngay cả trong những đống hoang tàn của trái tim ta."



22.4.13

MÙA YÊU

( Dọn lại Nháp thì thấy cái này... Sao lúc ấy viết xong lại xếp vào Nháp nhỉ? Thôi thì mang ra đăng và ghép cùng ảnh mới cho vầy vậy...)

Mùa yêu... Phố lành lạnh se se. Phố rực rỡ đèn hoa và sắc màu... Mùi nước hoa nồng nàn đâu đó lan trong cái lành lạnh rất mùa. Những ánh mắt quấn quít đan nhau...

Mùa yêu... Phố vội vã hơn. Người hối hả hơn... Vòng quay thời gian và không gian lại sắp giao nhau ở điểm tròn trịa. Trái cầu tròn, vòng ô rô cũng tròn... những trái táo hồng hồng trên má con trẻ cũng tròn. Chỉ cái lúm đồng tiền trên má đàn bà theo những vòng quay thời gian và không gian dần chẳng còn tròn căng nữa.

Đàn bà yêu mùa yêu và mong chờ mùa khép lại vòng quay này về lắm. Nhưng đàn bà cùng biết... Mùa yêu làm cho người ta dễ nhận ra mình cần ấm áp biết chừng nào. Cho dù ngay cả khi người ta yêu cả những cái lành lạnh này...

Dừng một thoáng bên hè phố. Ghen tỵ một thoáng với những nụ cười trẻ trung kia... Và ước chi quanh mình luôn tròn đầy những điều kỳ diệu.

Đàn bà đã đi qua bao nhiêu mùa Yêu thế này?


DUY NHẤT!


Một đại sư khoe một bức phác thảo mới của mình với mấy người bạn bên bàn trà dưới gốc cây. Họ bàn tán rất rôm rả để đặt tên cho bức tranh ấy. Một cô gái đi qua hỏi: " Cháu có thể em bức tranh được không?". Đại sư nói: " Được chứ. Cháu có thể đặt tên cho bức tranh này không?". Cô gái bật nói mà không cần suy nghĩ: "Duy nhất"

Đại sư hỏi cô gái: " Vì sao lại là Duy nhất?". Cô gái trả lời:" Bởi vì cái tách, cái ly trà và cái nắp trà vốn dĩ luôn đi cùng và gắn bó với nhau. Nhưng cái ly lại có đáy nhọn nên đi cùng đấy mà lại không thể hòa hợp." 


Hoa vườn nhà

Bình yên một thoáng cho tim mềm...


Con người ta đôi khi thật sự mâu thuẫn lắm... Khi dòng đời trôi quá phẳng lặng, mọi điều cứ đến rồi đi bình thường thì sẽ cảm thấy nhạt nhẽo và chán nản. Nhưng khi quá nhiều sóng gió người ta sẽ mệt mỏi và không chịu nổi vì áp lực. Vậy thì đâu là giới hạn để người ta chấp nhận bằng lòng?

Có lẽ rằng thỉnh thoảng dậy sớm một chút, thong thả tản bộ chợ sớm... Bạn sẽ nhận ra rằng bên cạnh những giọt mồ hôi mặn mòi kiếm tiền kia thì sương sớm đọng trên hoa thật sự trong trẻo và tươi mát lắm.

Một bó hoa đọng sương thoảng hương cắm vào bình gốm, cánh cửa sổ mở rộng đón gió giao mùa và một chén trà thoảng hương nhài... Ai rồi cũng sẽ bằng lòng với khoảng tĩnh lặng trong tâm lúc ấy.






21.4.13

Hội An - Hội An


Cafe bên một vỉa hè rụng đầy hoa sau đêm mưa...loài hoa mà góc nào ở Hội An ta cũng có thể gặp. Chợt nhớ Hội an, nhớ những con phố cổ nhỏ xíu xíu mà bắt hồn người ta.












20.4.13

CHIỀU KHÔNG TÊN


Con người ta... trong suốt đường đời, liệu có phải ai cũng miệt mài tìm kiếm câu trả lời rằng: ý nghĩa thực sự của việc mình được sinh ra trên đời này là gì?

Chắc hẳn là có những người chẳng bao giờ cần tự đặt cho mình câu hỏi ấy. Bởi lẽ vì một cơ may nào đó mà họ đã nhận ra ý nghĩa cuộc sống của họ. Họ sống, làm việc, cống hiến, yêu thương và hưởng thụ thành quả của mình rất đỗi nhẹ nhàng. Và họ hạnh phúc, tất lẽ dĩ ngẫu là thế.

Có phải là họ giỏi giang hơn người khác không? Hay họ may mắn và nhiều cơ duyên hơn nên họ dễ dàng nắm bắt được mọi cơ hội đến với họ? Hay họ đơn giản nên chẳng để tâm bản thân mình cần gì, cũng chẳng bao giờ suy nghĩ tới việc đặt câu hỏi cho cuộc đời mình. Vì thế mà họ dễ dàng đạt được mọi điều họ muốn?

Tôi thì nghĩ: Những người này chẳng nhiều, và đôi lúc chỉ là ta chẳng nhìn thấy cái họ thiếu hụt đâu đó, hay nỗi buồn thực sự nằm đâu đó thẳm sâu trong cuộc sống của họ... Chứ suốt cả đường đời chỉ toàn những suôn sẻ, không có một nỗi buồn hay trắc trở nào thì cuộc sống của họ sẽ thiếu gia vị nhiều lắm.

Trong đời tôi, có lẽ câu mà tôi thường tự hỏi bản thân mình nhiều nhất có lẽ là: Vì sao tôi làm gì cũng chưa tốt?
Tôi có một xuất phát điểm không hề kém cạnh người khác, tư chất cũng không hề kém. Tôi không có quá nhiều yêu cầu, nhưng cũng không hề tùy tiện đơn giản hóa mọi điều. Tôi chưa cố gắng? Hay cơ duyên tới mà tôi không biết và không đủ năng lực để nắm bắt?

Có lẽ điều gì cũng có một chút... Nhưng trên hết có thể vẫn là vì tôi chưa thực sự thấy được ý nghĩa của bản thân mình mà trân quý nó. Và vì thế cơ duyên mới luôn tuột khỏi tay tôi... Duyên đời cũng thế và duyên người cũng vậy.

 Dù vậy, điều mà tôi làm kém nhất lại là đòi hỏi một điều gì đó cho mình, hay cố ý làm cho ai đó tổn thương cho dù ngay tại thời điểm đó bản thân tôi bầm dập và tả tơi. Một phần vì con người tôi là vậy, một phần vì đã được giáo dục từ nhỏ: Khi ai đó đánh con má này, con hãy chìa má kia cho người ta chứ đừng bao giờ đánh lại.
Điều này thật sự không tốt, nhất là với một người bảo thủ và bướng bỉnh như tôi.


Đâu đó ngoài kia cuộc sống đổi thay từng ngày... Và duyên đời có thể tuột khỏi tay ta lần này nhưng biết đâu chừng sợi tơ thực sự sắp dăng vào tay ta. Tơ đời thì bền lắm, tơ người cũng thế... Chẳng dễ gì mà đứt.







18.4.13



"Tình yêu đến đột ngột là tình yêu lâu nguôi ngoai nhất."
-La Bruyere-

Sẽ có thiên thần thay anh yêu em!


“Anh sẽ thích em bao lâu?”
“Mãi mãi”

“… Mãi mãi là bao lâu?”

“Cho dù em đã không còn yêu anh, cho dù em đã quên anh, cho dù anh đã biến mất khỏi thế gian này, anh vẫn mãi yêu em.”

“Tầm bậy! Đã không còn sống trên thế giới này còn yêu em làm sao được.”
“Anh sẽ tìm một thiên thần thay anh yêu em.” 



17.4.13



"Dẫu em có nghi ngờ! Ngôi sao là ánh lửa! Mặt trời di chuyển chỗ! Chân lý là dối lừa! Nhưng em chớ nghi ngờ! Tình yêu anh em nhé. "
-Shakespeare-

NGÀY KHÔNG BÌNH YÊN



Tải lại picasa cho laptop, sắp xếp lại trình quản lý ảnh. Lần lại những bức ảnh xem lại, thấy lại được bao nhiêu điều. 

Mỗi bức ảnh mình chụp, dù rằng thâm tâm chỉ nghĩ để lưu lại khoảnh khắc ấy. Ghi lại một dấu nhớ lên hình để lâu lâu xem lại... Nhưng chỉ khi xem lại mới nhận ra rằng, mỗi bức hình không chỉ là lưu lại riêng khoảnh khắc ấy mà đôi khi nó còn giữ lại trong sâu thẳm ký ức những câu chuyện mà chỉ cần thoảng qua thì trái tim đã chợt dưng dưng rồi.

Mình cứ hay nói người khác rằng phải mạnh mẽ và lạnh hơn, phải giữ cho lòng bình yên hơn. Cơ mà bản thân mình nếu còn gom góp những dấu ấn ấy để giữ lại... thì biết bao giờ mới tự tìm được bình yên cơ chứ.

Sớm nay trái tim tĩnh lặng lắm... Sớm không ồn ã, không bon chen... Tiếng chim hót lảnh lót len vào khe cửa, hương ngọc lan dìu dịu thoảng. Có chi đâu để nặng nề... Cơ mà ngày thì lại chẳng tĩnh. Dông bão đâu đó về đầy tâm.



Hình chụp tháng Năm ấy... Nắng đổ lửa và giá lạnh thì đầy mỗi khoảnh khắc.

Tháng Mười ấy... Một góc phố lạ nơi thành phố lạ sau mưa... Yêu thương nhưng không bình yên.



Tháng Mười ấy... Có những nỗi buồn cứ lặng lẽ nương náu sau tiếng cười.



8.4.13

EM VỀ TRẮNG CẢ THÁNG TƯ...

Một chiều nào gặp loa kèn nơi một khuôn viên ấm nồng hương trà. Một tối nào gặp loa kèn nơi một khoảng sang trọng phòng khách biệt thự. Một sớm nào gặp những xe loa kèn tinh khôi sương sớm dạo phố.
Vậy là đến hẹn tháng Tư về...
Chẳng kiêu sa kén chọn... loa kèn cứ lặng lẽ như thế. Lặng lẽ tỏa hương, lặng lẽ làm sáng bừng bất cứ khoảng không nào có mình hiện diện. 
Chẳng kén cá chọn canh, đẹp khi ở lọ pha lê phòng khách, đẹp khi ở bình gốm quán trà, và thậm chí đẹp cả khi ở trong cái chai nhỏ nơi mặt hòm ký túc xá sinh viên. 
Đàn bà cứ bâng khuâng như thế...
Rôì thì nhớ nhành loa kèn không tên lặng lẽ nhắn nhủ những lời âm thầm nơi bàn học.
Rồi thì nhớ 100 bông loa kèn đắm đuối nồng nàn nơi cửa văn phòng.

Có cô gái nào trưởng thành nơi đẩt này mà không có những khoảng hồi ức trong veo vương sắc loa kèn?