Đêm... Mưa sầm sập như thể mưa hạ. Chợt lo cả ngày sẽ mưa, con đường con đến trường sẽ ngập ngụa như con đường đất đỏ mẹ tới lớp ngày xưa. Lo hai mẹ con trượt bánh mà ngã. Ôi, những cái lo đàn bà chẳng bao giờ qua nổi cái ải vặt vãnh đời thường.
Sáng... Vớ vội cái điện thoại để coi thời tiết. Wheather báo mưa cả ngày. Lại lo và oải vì ngày nay là ngày chạy, còn vài ngày nữa là Tết rồi. Việc chưa xuôi, mọi thứ còn canh cánh bên lòng.
Phố... Ngập lá sau mưa. Người ta vội vã cuốn mình vào vòng quay gấp gáp của ngày. Chẳng có khoảng lặng nào mà không ẩn chứa sóng ngầm. Chẳng có bình yên nào mà thực sự không từng biết bão dông.
Em... Nỗi nhớ cứ đau đáu theo em dù đêm, dù ngày dù khi nói cười hay tất bật dọn dẹp đón Tết. Như vậy biết khi nào mới thấy trái tim bình yên?

No comments:
Post a Comment