Người ta thường nói rằng suy nghĩ của đàn bà thì phức tạp lắm.
Hai mươi tuổi đàn bà nghĩ gì? À mà khi người ta 20 chẳng ai gọi người ta là đàn bà, và người ta cũng chẳng muốn ai gọi mình là đàn bà. Người ta khi ấy thực ra chẳng vướng bận suy nghĩ gì... Mọi cánh cửa đều rộng mở với nắng gió, những mùa hoa và mùi hương trước thềm. Người ta ăn ngủ và vui chơi hồn nhiên, người ta dễ dàng lựa chọn bởi ngay cả khi chọn sai người ta vẫn còn nhiều cơ hội để mà sửa sai lắm.
Ba mươi tuổi đàn bà nghĩ gì? Đàn bà 30 như trái chín ngọt... đằm thắm và mềm mại. Ngay cả khi vất vả tất bật chồng con hay bận bịu với bon chen cơm áo thì ngay cả những giọt mồ hôi vương trên trán đàn bà cũng tỏa hương nồng nàn. Còn nhiều yêu thương rộng mở lắm sau những niềm vui, nỗi buồn thường nhật...
Qua ba mươi tuổi đàn bà nghĩ gì? Giấc ngủ hình như khó hơn rồi nhỉ... Ăn uống cũng phải chọn lựa rồi... Màu áo cũng không thể muốn là mặc mà bắt đầu phải nhìn sắc trời sắc da... Ánh mắt anh chàng nhìn theo sớm nay cùng chưa chắc là vì đàn bà xinh đâu, chưa chừng vội vã mà đi nhầm 2 chiếc giày mất rồi.
Đàn bà qua tuổi 30 dễ hoài nghi và hay hoài niệm. Đôi lúc ghen tị với tuổi trẻ, sự tươi mát và nhan sắc của một bóng con gái vừa lướt qua. Nhưng cũng ý thức rõ hơn niềm vui, nỗi buồn và hạnh phúc trong bàn tay mình. Chỉ là suy nghĩ vốn không ngừng vận động và đàn bà thì vốn phức tạp nên ngay cả khi viên mãn nhất thì cũng vẫn có gì đó không chọn vẹn.
Em thích cái cách nghĩ rằng không phải mình mất ngủ... Ấy là vì tiếc thời gian mình đang có nên không muốn ngủ.
Hay bởi vì em không thể được đánh thức dậy như cách mình muốn nên không muốn ngủ để chờ được như thế?
Nhưng mà cho dù có phức tạp thế nào, sâu sắc thế nào... cũng chỉ thể cơi trầu thôi!
