6.10.12

Thì cứ gọi là không đề đi.


Lâu lắm lắm mới lại đạp xe đạp một chặng dài như thế chiều nay... Tay run, chân run... Lưng gò khi qua mỗi ổ gà, mỗi đoạn đường cao chứ không phải là cả con dốc cầu cao cao ngày xưa.

Lâu lắm lắm mới lại ra đường buổi tối và trở về khi tóc đẫm sương, đẫm hương sữa và gió gai gai lạnh vai buồn.

Lâu lắm lắm mới lại nói nhiều như bữa nay ở nhà... Nói, chỉ là nói thôi mà. Lúc cần thì làm được thôi.

Chỉ có giấc ngủ là vẫn cứ vậy... Lâu lắm lắm rồi chẳng dễ dàng...