Bệnh của người chơi blog là cho dù đã định cư một nơi nào đó thì lúc nào cũng lưu luyến chốn cũ ấy. Nhưng đến khi nơi ấy chẳng còn là chốn thanh bình nữa hay là vì một lý do nào đó mà đi thì tự nhiên sẽ trở thành người du canh du cư mà chẳng thể yên lòng định cư lại nữa.
Mình cũng mắc cái bệnh ấy...
Chót yêu plus... Chót để lại đấy bao nhiêu yêu thương, kỳ vọng và cả những xót xa... Chẳng còn ở lại nhưng vẫn lưu luyến lắm lối xưa cỏ dại...
Từ ngày rời nơi ấy... Đi qua bao nơi rồi mà chẳng nơi nào đủ lực níu mình lại. Nơi nào cũng như thiêu thiếu một chút đam mê, một chút yêu thương hay đôi lúc chỉ gợi nên những nhạt nhẽo và chán nản.
Rồi thì tạm bằng lòng với nơi này... Nhưng tâm chưa yên nên đôi lúc mở rồi khóa, khóa rồi mở. Nhà mình mà... Ai cấm nổi mình mở rồi khóa.
Thích đọc ở đây... Đôi lúc nhận ra mình ghen tỵ vì bạn bè vẫn có thể viết... Còn mình, đôi khi cảm xúc đầy ứ mà câu chữ thì nghẹn lại. Tự thấy mình nhạt nhẽo và vô vị làm sao.
Khởi động lại đôi bàn tay bấm phím... Níu lại thói quen giữ ký ức bằng câu chữ... Relax lại cảm xúc nhảy nhót đâu đó.
Khởi động lại đôi bàn tay bấm phím... Níu lại thói quen giữ ký ức bằng câu chữ... Relax lại cảm xúc nhảy nhót đâu đó.
Blogspot cũng làm cho mình thích bởi những tiện ích của nó nhưng mà cũng có những cái cực chán... Tỉ như mình chẳng bao giờ bao giờ biết bạn bè trả lời comment của mình lúc nào hay có trả lời mình không? Hay là có cách nào đó để biết điều ấy mà mình lại không biết làm nhỉ?