Không có lẽ ẻn try nào cũng chỉ nói chiện thời tiết, vụn vặt và tủn mủn đàn bà. Dưng cơ mà dạo này em cảm xúc bận đi lang thang đâu ý nên tớ thu tớ vào cái vỏ ốc nhỏ xíu và mỏng manh của món ốc lể Đà Nẵng mà tớ rất thích để cảm thấy bản thân thật bé nhỏ, bình yên và nhiều sắc màu.
Dưng cơ mà chả lẽ lại không tả tí thời tiết một ngày như hôm nay cho câu chiện nó lung linh? Túm lại rằng thì là mà " ngày tháng sáu náu đâu cũng chẳng hết oi"... Nên cho dù khi bắt đầu chui ra khỏi bụng mẹ tớ gặp nắng đầu tiên thì tớ cũng chẳng vì thế mà yêu cái oi ả và nóng nực này.
Tớ sẽ luôn cảm thấy hạnh phúc mỗi sáng nắng thế này... Nắng mang tới những mùi hương và thanh âm rất đặc trưng mùa và tin nhắn thì rung những nhịp mong chờ. Người luôn biết cách làm cho tớ trở nên bé nhỏ, mềm mại và khờ khạo. Tớ thì luôn muốn nhìn thấy người vui vẻ, say mê sẻ chia với tớ những đam mê và dự định mới của người. Tớ luôn thích cùng người thảnh thơi bên ly cafe sớm mai... Nhưng tớ lại chỉ có thể nhấm nháp những giây phút hiếm hoi ấy như cách người chậm rãi cảm nhận và khen cafe ngon sớm nay.
Bữa nay zai chẹ ( tốt nghiệp sau tớ có 6 khoá gì đó thôi ý mà... Nếu trong phim HQ thì zai ý phải gọi tớ là Tiền bối khóa trên. Hehe) than thở với tớ rằng bạn ý đang thất tình, lục đục với vợ. Rằng rất buồn và muốn ngoại tình. Và đề nghị chân thành và thẳng tưng rằng muốn ngoại tình với tớ. Kakaka... Dám chắc rằng nếu bạn ý nói với người khác thì có lẽ rụng vài cái răng rồi. Nhưng tớ chỉ nói với bạn ý rằng: " Đây là một đề nghị rất hấp dẫn, nhưng tớ không phải là người hiện đại thậm chí tớ rất cổ hủ và tớ đang rất shock " Hehe... Gái bảo: chị có mà sock vì ôm bụng cười lăn nãy giờ thì có. Rõ ràng là tớ chẳng cổ hủ, chẳng shock và chẳng coi đó là một đề nghị khiếm nhã. Xét ở góc độ nào đó thì điều ấy có nghĩa là tớ vẫn còn đáng yêu và một chút cuốn hút sót lại chứ chưa đến nỗi bay biến cùng năm tháng và tuổi tác. Hơn nữa tớ cũng quý bạn ấy, và cho dù tớ từ chối làm người tình thì không có nghĩa là tớ phải vứt đi một người bạn không tồi.
" Từng người tình bỏ ta đi như những dòng sông nhỏ"... Sớm nay người nói với tớ câu ấy trong câu chuyện về Trịnh Công Sơn và những mối tình đi qua đời ông. Và chẳng hiểu sao cả ngày tớ cứ tẩn mẩn nghĩ... Để giữ một người ở lại trong trái tim mình mãi mãi thì chỉ làm người tỉnh, người yêu thôi có đủ không?
