Người gặp em lần đầu tiên sẽ không bao giờ nghĩ em " sến"... Và cho dù gặp em tới lần thứ 10, 20... Nếu em không muốn người ta biết em thế nào, cũng sẽ không biết.
Hôm nay em trở lại lối quen... Lối bàn chân khờ dại hờ hững đi qua thời con gái. Lối bàn tay rụt rè ngỡ ngàng nhận những bông hoa vụng dại đầu tiên... Vẫn là em đó, nhưng tâm trí đàn bà đã khác xa thời con gái lắm rồi.
Cái cây nơi lối quen thời em con gái nhỏ xíu giờ cũng trổ hoa rồi... "sến" hay không thì em cũng đã ở rất xa ngày ấy...
Mơ đẹp đi em... Cứ để câu hát ấy ru giấc mơ đàn bà mặn mòi... " Và nếu thuộc về nhau em sẽ trở lại... Và anh được thấy hoa rơi như cơn mưa tươi thắm những con đường. Dường như là vẫn thế em không trở lại... và mãi là như thế anh không trẻ lại. Dòng thời gian trôi như ánh sao băng trong khoảng khắc của chúng ta. Nhiều năm xa hạnh phúc anh muốn bên em. Cuộc đời này dù ngắn, nỗi nhớ quá dài Và cũng đã đủ lớn để mong bé lại như ngày hôm qua... "
Thế thôi em nhỉ... Đi qua vụng dại để thấy mình khôn lên. Nhưng rồi một ngày lại mong có thể rồi lại còn dại khờ và trong veo như thế!
