Cơn mưa to và dai dẳng đầu tiên của mùa hạ này... Nền trời cao và trong veo nhưng mưa trút ào ào và sấm chớp giật giữ dội. Sau trận mưa đêm qua, xác phượng rụng đỏ lối những con đường quen thuộc em qua mỗi sáng... Vẫn lối quen ấy một ngày đầu hạ làm em ngơ ngẩn với những cánh phượng mỏng manh phủ đầy mặt đất thì nay đỏ rực xác hoa nát bấy, chợt nghe xót xa lạ.
Lâu lắm nhà mới lại mất điện... Em mò mẫm ra ban công ngồi gõ gõ. Con bé chạy qua chạy lại, đôi lúc cầm cây quạt giấy quạt cho mẹ. Điện thoại hết pin, máy tính để lại văn phòng nhưng còn ipad để gõ gõ... Cũng chả biết gõ gì vào cái ứng dụng office mà em tải chẳng biết từ bao giờ mà hôm nay mới dùng lần đầu. Kệ vậy thôi, dù gì cũng chỉ để riêng em đọc nơi xó vườn em mang câu chữ về ẩn trốn thôi mà...
Chưa đủ khuya để ngủ... Ngoài tiếng mưa nhẹ dần đi chỉ có tiếng trẻ con khóc. Bọn trẻ thành phố đã quen với âm thanh của tivi, ánh sáng của đèn điện và hơi mát toả ra từ quạt điện và máy lạnh nên chúng thật khó thích ứng với ánh sáng lập loè toả ra từ những ngọn nến, và hơi mát mỏng manh từ cây quạt giấy mẹ hay bà nó đang vã mồ hôi ra phe phẩy quạt.
Vậy mà hết chữ rồi đấy... Một người bạn blog nói với em rằng, khi anh ấy để tất cả tình cảm dành cho một người thì anh ấy không còn viết được nữa. Ban đầu thì cảm xúc đầy ứ... Nhưng lâu dần thì cảm xúc đi vào lối mòn và không còn biết viết gì để câu chữ và hàm ý muốn truyền tải bị lặp đi lặp lại tới mức ngay người viết cũng cảm thấy nhàm chán mà không muốn đọc lại.
Thôi thì em chả viết nữa... Mai copy cái khúc vớ vẩn này vào căn lều be bé mà con zê nó khen là mặt tiền thoáng rồi dán thêm mấy cái ảnh nữa cho ra dáng nhà cửa vậy!
Quyết định vậy đi... Em trở về là em... Dành câu chữ cho hoa lá cá bướm và khoe ảnh là chính.






