10.5.12

NÓI VỚI ANH VỀ BỐN MÙA



Chơi với gái cũng lâu lâu rồi... Xó nào chị mệt mỏi mà quay về trú chân gái cũng biết. Chồng gái thích buôn với chị... Chỉ là chồng nói kiểu chồng, chị nói kiểu chị... Ai muốn nói sao cũng được. Miễn là cuối cuộc gọi ai cũng cười.

Gái nổi tiếng ở nơi gái ở... Chị vẫn nói, gái cứ mạnh mẽ đâu đâu... rồi lại cả tin đâu đâu.

Chị là người của xó nhà... Chị thích cái xó nhà của chị. Nơi ấy đôi lúc chị là chị, đôi lúc chị chắng cần là chị. Đâu có sao. Chị cũng mạnh mẽ kiểu của chị rồi lại mong manh kiểu của chị!

Gái viết blog cho gái... Chị viết blog cho chị. Chị cũng viết cả cho YÊU THƯƠNG  của chị... Gái cũng thế!

Ngày thành phố Ngàn năm tuổi... Ở nơi xa ấy Gái đọc bài của chị, cho những người biết thành phố này, cho những người yêu thành phố này, cho những người nhớ thành phố này... Và cho những người chưa biết thành phố này nhưng sẽ yêu thành phố này và sẽ nhớ thành phố này nghe bằng chất giọng mộc mạc mà thắm tình quê của gái.

Ở nơi xa ấy... Vẫn có nhiều nhiều những người nghe bài viết của chị, không hiểu nhưng thương chất giọng mộc mạc mà thắm tình xứ sở của gái mà muốn đến.

Gái bảo: Nhiều Email lắm chị... Nhiều người nói: Nghe mà muốn một lần tới! Những người nghe không hiểu lời văn của chị hay tâm tình mà chị nhắn gửi chỉ là yêu thành phố này, muốn tới thành phố này qua lời dịch nghĩa của gái.

Chị vui lắm! Thương lắm... Vì chị chưa một lần nghĩ và muốn nhỿng điều chị muốn viết cho YÊU THƯƠNG sẽ có nhiều người thích. Chị đơn giản là chỉ cần bản thân chị và YÊU THƯƠNG hiểu. Vậy thôi!




Nhưng chị vẫn muốn nói... CẢM ƠN GÁI!