13.4.12


Tháng Tư óng ả và xanh mướt mải cuối cùng thì cũng đã qua nửa chặng.

Em thì đã biết trước tháng Tư này mình bận thế nào? Rồi sẽ ức chế và đau đầu thế nào để chuẩn bị tâm lý. Nhưng đôi lúc vẫn chợt nhận ra mình muốn nổi khùng quá.

Tự khóc rồi tự nín... Tự cáu kỉnh rồi lại tự nguôi ngoai. Tự cứng cỏi rồi lại tự mềm mại... Vậy thôi!

Nắng mới... Dự án mới trồng lên dự án cũ. Bận bịu trồng lên bận bịu... Cáu kỉnh và xì trét lại trồng lên cáu kỉnh và xì trét. Nhưng nhẹ. Thế mới biết... Ức chế về công việc là ức chế nhẹ nhõm nhất. Nhất là khi thấy những mối nối được tháo dần.

Em vẫn cứ mang những bờ xanh vào trong giấc mơ. Đôi lúc chợt choàng tỉnh giữa đêm và nằm lặng lẽ cảm giác ấm áp tỏa ra từ ánh đèn muối.

Em những mong rồi cũng tự tìm được cảm giác bình yên cho mình...