Lạnh trời... Rét nàng Bân về. Nhìn trời, cảm cái se se hanh hao này đột nhiên thèm món tômyum Thái lạ.
Thái là xứ nóng, người Thái bình dị nhưng nồng nhiệt. Phải chăng vì ngày ngày họ ăn những món ăn luôn có vị cay cay thơm thơm rất đặc trưng xứ sở ấy.
Bố có lần nói: nó cái gì chẳng ăn. Cậu út bĩu môi: bố đùa á? Bà này khó tính ăn cực. Dễ ăn nhưng lại kén vị. Đó là em. Em không ăn vặt, không quá quan trọng việc ăn. Nhưng lại chỉ ăn món mình thích. Món ăn dù ngon đến đâu, sang đến đâu nhưng em không thích thì chẳng bao giờ đụng đũa.
Em rất kén gia vị cho thức ăn. Không mấy khi vào bếp, nhưng đã nấu thì phải đủ gia vị cho món ăn. Và nếu không đủ gia vị thì chuyển món khác chứ quyết không nấu nếu không đủ gia vị.
Em có nhạy cảm bẩm sinh với gia vị dành cho món ăn. Nên nhiều món kỳ thực chưa nấu bao giờ nhưng vẫn có thể nói được nó nấu thế nào và gia vị cần cho nó sẽ là gì.
Em luôn muốn mình được sở hữu một căn bếp. Nơi em có thể tự nấu những món ăn mình thích và hạnh phúc khi thấy người ăn ngon miệng.
Có câu nói rằng: " người ta ăn để sống, chứ không phải sống để ăn". Nhưng ăn lại là tứ khoái của con người. Và em cho rằng cho dù áp lực cuộc sống làm cho người ta mệt mỏi, thì người có thể ăn ngon miệng, ngủ ngon giấc đấy là người biết điều tiết cho đầu óc mình thanh thản và đấy chính là người hạnh phúc nhất.
15 phút thôi cho sáng cuối tuần lành lạnh. Giờ thì ra chợ chuẩn bị gia vị nấu cho con gái món canh tôm yum chua chua cay cay thơm mùi giềng xả lá chanh mà con gái rất thích thôi nào.
