18.3.12

MAI NẮNG VỀ PHỐ RỒI... SƯA ƠI!

Tháng hai oi nồm... Nhà cửa nhớp nháp. Người cũng oi ả, mệt mỏi và bức bối. Em ghét tháng hai, ghét mưa, và dễ cáu bẳn... Nhưng lại dễ mong manh lắm khi chợt gặp những thảm hoa trắng mỏng manh trên hè phố. Ký ức có nhưng không đầy những thảm hoa trắng ấy, chỉ là mong mỏi mình không như những thảm hoa kia sớm mai còn trắng mỏng manh tinh khôi đấy nhưng chỉ cần mưa về, vài bàn chân qua là nát nhàu mất rồi.

Mạnh mẽ đến đâu cũng thể đàn bà...

MÙA THU GIẤU EM...

Có phải mùa thu giấu em lâu đến thế?

Để cuối con đường anh kịp nhận ra em
Em ào tới chợt xôn xao lá đổ
Xoá nỗi cô đơn lạnh giá bên thềm..


Rồi tình yêu lại rưng rưng bên khung cửa nhỏ
Và con đường lại xao xác gió heo may
Em hôn anh đắm say như gió
Và ngã vào anh dịu dàng như mùa thu..