30.1.12

NHẪN - NGÓN TAY VÀ EM...


Ngày mẹ sinh em... Ông ngoại nhìn những ngón tay thon mướt của em rồi nói: Con bé này lớn lên cho nó đi học Piano được đấy!

Em lớn, chẳng đi học nhạc. Trình độ nhạc cũng chỉ đến mức vẽ chuẩn được khóa son lên khuông nhạc. Những ngón tay chị cả băm bèo thái khoai nên cũng chẳng còn mượt mà như những búp hồng. Dù vậy vẫn cứ làm cho mấy anh bán nhẫn phải bối rối vì khó mà tìm được chiếc nhẫn vừa với ngón tay nhỏ bé thon mảnh của em.

Em thích nhẫn. Chẳng mấy khi ra khỏi nhà mà quên nhẫn... Nhưng lại không thích vàng hay kim cương... Nghe thì có vẻ như giả dối vì dường như chẳng có phụ nữ nào từ chối nổi sức hút lóng lánh ma lực của những viên kim cương. Nhưng em là thế, em thích những chiếc nhẫn thô mộc và cá tính hơn.

Người ta nói nhẫn cưới là biểu tượng của sự ràng buộc lâu dài và vĩnh viễn giữa hai con người. Nhưng em thì không nghĩ thế, biểu tượng chỉ là biểu tượng. Sự ràng buộc và gắn kết giữa hai con người là ở chính họ chứ không phải những thứ phù phiếm ấy. Một người không đeo nhẫn cưới trên tay có quên được sợi dây vô hình đã gắn kết mình hơn một người còn đeo nhẫn không? Dù vậy khi em phải tháo nhẫn cưới khỏi tay mình và cho dù chưa từng 1 lần đeo lại em cũng không đeo bất cứ chiếc nhẫn nào vào ngón nhẫn.

Hôm nay nhân vật nữ chính nói với nhân vật nam chính rằng... Nếu chiếc nhẫn đeo ở ngón nhẫn của cô gái mà đeo vừa ngón út của chàng trai thì họ chính là một đôi trời sinh!

Chỉ vì câu nói ấy mà em tự nhiên cứ lẩn thẩn nhìn tay mình cả buổi trời!