26.1.12

Không có anh và mưa xuân năm nào... Em đã chẳng chờ Tết về đến thế!

Tết... Cứ như thể lạnh quá mà tất cả chẳng đi đâu, chỉ ở nhà ăn ngủ và lướt web (như em...) nên nghẽn đường mà mấy ngày em chẳng thể bước chân vào nơi này được. Muốn viết nhiều điều để mở đầu cho một năm mới an lành và may mắn mà cứ mỗi lúc vào blog lại không thể vào nổi nên mất cả hứng ( vốn dĩ lâu nay đã mong manh...)

Tết năm nay em đúng là mèo lười, trừ có ngày mùng 1 về với bố mẹ còn thì chỉ miệt mài với ăn, ngủ, phim, sách và net. Không phải vì trời lạnh, cũng không phải vì chẳng có chỗ nào để đi mà vì thích ngồi nhà hơn, thích để tâm trí lắng lại để cảm giác trái tim mình bình yên hơn.

Mẹ năm nay hay kể chuyện ngày xưa... Em cũng hay nhớ những Tết xưa mỗi độ Xuân về. Và thích về quê... Cho dù cứ nói rằng bố mẹ ở đâu thì ở đấy là quê, nhưng khi bố mẹ xa hẳn khỏi nơi em đã từng đi qua rất nhiều những cái Tết thơ trẻ để mỗi độ Tết về chẳng còn dịp quay lại đấy thì đôi lúc nhận ra trái tim vẫn cứ bồi hồi nhớ...Và đôi khi cảm giác cứ như thể chẳng có quê mà về.

Người ta bảo, cứ hay nhớ chuyện xưa nghĩa là đã sắp có tuổi rồi đấy. Em Tết này cứ hay nhớ chuyện xưa. Nhớ nồi bánh trưng bố luộc chiều 29 Tết để sớm 30 em tỉnh dậy đã thấy từng chiếc bánh vuông vắn bố nén ở góc bếp rồi. Nhớ đêm Giao thừa thức chờ đón năm mới tới để chờ xem bánh pháo nhà mình và bánh pháo nhà cô ở ban công phía xa xa bên kia bánh pháo nào nổ ròn rã hơn. Nhà bây giờ chẳng còn, cô thì cũng đã bao nhiêu cái Tết không lạnh một mình nơi xứ xa...

Giao thừa năm nay lạnh cũng như Giao thừa một năm chưa xa... Bao năm kể từ khi không còn pháo em thảng hoặc cũng thức đến giờ ấy. Năm nay em thức nhìn màn hình máy tính như năm nào dù biết không có lời chúc nào sẽ hiện lên nơi màn hình nhưng vẫn cứ chờ như thể mong một phép màu sẽ đến vào phút chuyển giao thời gian.

Nhặt câu thơ của một người bạn để làm tựa cho ntry này, và cho nỗi nhớ riêng em!