11.12.12

Quê ở trong tim ấy.


" Khi ta ở chỉ là nơi đất ở
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn... "
Lúc học những câu thơ này, nghe cô giảng ý tưởng cũng chỉ vầy vậy thoảng qua. Nhưng năm tháng qua đi, rồi một lần chợt quay lại nơi ta đã từng sống mới nhận ra và thấm thía...

Ngã Ba rẽ về nhà, nơi có bà bán trà xanh và món bánh gai mà thủa bé em tin rằng nó là món bánh ngon nhất trên đời.

Con đường đất ngày xưa đã được cô em thay bằng đường bê tông thế này...Cứ thèm cảm giác được tụt giày chạy chân trần một lần.Zai út chưa từng ở đây nên chẳng thể hiểu vì sao chị gái cứ tẩn mẩn với từng khóm cây bụi cỏ.

Ngõ vào nhà... Cây quéo chua bà trồng trước sân giờ chẳng còn nữa.

Vẫn cái giếng nước mát ngọt ngày xưa ông chẳng cho em đến gần bao giờ.

Nhà em đấy, sân em đấy, đầu hè còn cái ghế cũ những ngày mùa đông nắng lên bà ngồi hong tóc. Sân phơi thóc em chạy chơi...

Cái cầu ao nhỏ em thường ra ngóng bố về cũng không còn cây dừa...

Đường quê giờ sạch sẽ thế này... Lại nhớ hôm nào chú trở em về sau xe đạp gặp ông trên con đường này. Ông giờ đã đi xa nhiều năm rồi sao em còn như nghe thấy tiếng ông nói hôm ấy: Con bé H tồ về đấy ư?

Thửa ruộng trước nhà... Mỗi lúc về qua lại nghe í ới tiếng các anh, các chị nói cười.

Vẫn những bụi dứa dại trước con ngõ vào sân kho ngày xưa, nơi bọn trẻ như em vặt lá dứa làm chong chóng.

Tìm mồi câu cá nào.

 Ao nhà chú nhiều cá lắm.

Một ngày cho tuổi thơ ùa về nguyên vẹn và  để nhận ra quê không phải chỉ là dòng chữ in trong chứng minh thư... Cứ sống và gắn bó thì cho dù đi đâu xa khi quay lại cảm xúc vẫn còn ăm ắp đấy. Quê là ở trong tim đấy chứ đâu



No comments:

Post a Comment