5.11.12

NGƯỜI


Vậy là cũng đã qua đi tháng Mười. Đã vào cuối thu rồi đấy... Vẫn còn những ngày nắng ỏng ả màu mật cho ai đó bồi hồi nhưng gió thì đã bắt đầu mang dư vị bạc hà rồi.

Những ngày thế này chắc hẳn chẳng ít người thay ly cafe thường nhật bằng một ly trà bạc hà mật ong nóng mà chẳng vì ly do nào cả. Có thể họ cũng chẳng biết lý do họ làm thế, và cũng chẳng quá tủn mủn suy nghĩ như em mà tìm lý do mà cũng chẳng cần quá phức tạp để làm vậy... Nhưng em thì cứ bướng bỉnh mà cho rằng nàng Tiên Thu xinh đẹp và quyến rũ kia đã làm mê mẩn người ta nên nắng gió mới ăn sâu vào từng tế bào và hơi thở cuộc sống như vậy. Vì thế nên ai chưa từng thử thì hôm nào đó hãy một lần nhấm nháp ly trà vàng óng màu mật ong, ngọt dìu dịu, ấm nóng nhưng lại the the mát vị bạc hà trong nắng này và gió này đi nhé.

Lá bàng, lá lộc vừng, lá bằng lăng bắt đầu nhuộm đỏ những góc phố nhỏ. Dưới tán hoa sữa rụng trắng từng cánh hoa nhỏ li ti sau một đêm dài toả hương... Chẳng mấy mà chỉ còn xót lại những chùm hoa tiếc mùa mà ở lại để rồi thảng hoặc người ta chợt bắt gặp hình ảnh hai bàn tay đan nhau trong gió và người trai ngơ ngẩn hít hà mùi hương nhớ trên tóc cô gái mình yêu.

Khăn áo bắt đầu lao xao theo từng bước chân con gái xuống phố. Mùa của dịu dàng và mong manh e ấp để mong tìm được bờ vai chở che và vòng ngực ấm nương nhau đi hết cuộc đời đã về rồi.

Tháng Mười này em vẫn cứ ngẩn ngơ như thế. Nhưng câu chữ chẳng còn đủ sức để át đi mỏi mệt trong tâm...

Cảm ơn người nắm tay em đi qua ngày cuối cùng của tháng bằng nắng gió và yêu thương. Cảm ơn lối quen vẫn chờ em mỗi lần trở lại mà chưa từng bớt đi đắm đuối...


No comments:

Post a Comment