Cuối tuần trở gió... về nhà lành lạnh lục áo rét, lục ra nguyên một kho của nả thời con gái. Cứ tưởng là đã cho kho của ấy theo gió theo mây rồi ai dè vẫn nguyên trong kho đồ cũ của mẹ. Cứ tưởng là chai lì cảm xúc rồi nhưng còn nhiều thứ chạm vào chợt nhận ra còn nhiều lắm những bồi hồi.
Về quê ăn cưới... Bác nhìn thấy gọi to giữa bốn bề quan viên. " Này con H. Mày lấy chồng chưa con?" Cháu gái đon đả: " Dạ con chưa, con chờ bác giới thiệu cho con mà!" Khách khứa ngơ ngác, các anh chị họ ngơ ngác... Khách chắc tưởng gái ế, anh chị họ lâu gặp chắc tưởng em mình đứt gánh giữa đường rồi.
Cafe với trai xinh gái đẹp và zai út ở quán lạ. Tới chừng tình tiền bà chủ quán hỏi zai út như thật: " Bữa nay đưa vợ con đi ăn sáng cafe à em? " Zai út thều thào: Chị gái em đấy chị ơi!
Multiply không hỗ trợ mạng xã hội nữa... Dù đã gom góp hết bài vở vào kho rồi nhưng còn tiếc thương mấy cái notes và comment nên lại lọ mọ chuyển về. Chợt nhận ra, bao nhiêu câu chữ đầy yêu thương ở đấy chỉ còn mình mình nhớ mà giữ lại.
FB đá băng 1 phát ra khỏi cửa mà chẳng thèm giải thích lấy 1 câu... Mở mắt ra ngó điện thoại thấy 1 chùm thăm hỏi mới biết là mình đang bơ vơ. Cứ tưởng nó khóa luôn thì thôi khỏi chơi lại, đỡ ấy náy mà chắc nó thương người tử tế lại mở ra cho vào.
FB đá băng 1 phát ra khỏi cửa mà chẳng thèm giải thích lấy 1 câu... Mở mắt ra ngó điện thoại thấy 1 chùm thăm hỏi mới biết là mình đang bơ vơ. Cứ tưởng nó khóa luôn thì thôi khỏi chơi lại, đỡ ấy náy mà chắc nó thương người tử tế lại mở ra cho vào.
Lại có thêm một hợp đồng mới, lại bù đầu vào rồi... mừng nhưng lại bắt đầu vắt chân lên cổ lo vốn. Làm ăn vốn mỏng sao mà khổ quá chừng.
![]() |
| Tự nhiên nhớ câu mẹ dậy: " Đừng như cái bánh bóc trần hết ruột gan cho người ta xem." |
Chẳng thể mắng mỏ nổi ai, cũng chẳng thể giận dỗi nổi ai mà cũng chẳng thể chia sẻ cho ai. Thôi đành cứ ôm hết vào lòng. Ôi chao là hèn.

"Ôi chao là hèn" :))
ReplyDeleteEm sợ FB đông đúc lúc nhúc nên bỏ sang blog chơi một mình một nơi. Blog đôi khi cũng rườm rà, lại bỏ sang tweet ca thán.
Ôi chao là hèn. Có những điều chả dám nói với cái-người-muốn-nói, dù lớn tướng rồi chứ có fải teenager gì nữa đâu! Nhưng cứ hèn thế đấy :))
Ô thế mà hồi nào đến giờ chị cứ nghĩ mình mắc bệnh cả thèm chóng chán nên mới chân thấp chân cao chạy hết chỗ nọ đến chỗ kia. Thế hóa ra là bệnh chung của hội nhạy cảm rồi em nhỉ. Ồn ào quá cũng sợ, lặng lẽ quá cũng sợ... Và đôi lúc từ " chia sẻ" thực sự đọc ra đơn giản nhưng sao mãi mà không học được cách để làm chủ nó.
ReplyDelete