20.10.12

THƯƠNG LẮM TÓC DÀI ƠI.


Bài hát tên như thế! Lâu lâu nghe lại thấy đôi chút hanh hao và hoang vắng chợt thoảng qua trong tim. Chắc em đàn bà quá nên mới thế nhỉ. 

Không có bức hình nào còn lại từ thuở tóc dài nhất... Mái tóc này đã cắt đi một nửa, còn lại vậy đó thôi.

Rồi cũng có lúc ngắn thế này..

Hay là tomboy như thế này...

 Tóc em dài là để chờ đợi một người... .

Nhưng ngắn chỉ đơn giản là vì muốn nỗi buồn rơi theo từng nhát kéo cắt thôi mà...


Em chẳng mong gì nhiều, chỉ cần theo thời gian vẫn giữ lại suối tóc óng ả và đáy lưng ong ngày xưa. Thương tóc dài như thương những giọt mò hôi trên trán cậu trai mướt mải đạp xe theo em một chiều xưa, để rồi tới ngã rẽ vượt lên chỉ ấp úng nói một câu: Bạn đừng bao giờ cắt tóc nhé!


6.10.12

Thì cứ gọi là không đề đi.


Lâu lắm lắm mới lại đạp xe đạp một chặng dài như thế chiều nay... Tay run, chân run... Lưng gò khi qua mỗi ổ gà, mỗi đoạn đường cao chứ không phải là cả con dốc cầu cao cao ngày xưa.

Lâu lắm lắm mới lại ra đường buổi tối và trở về khi tóc đẫm sương, đẫm hương sữa và gió gai gai lạnh vai buồn.

Lâu lắm lắm mới lại nói nhiều như bữa nay ở nhà... Nói, chỉ là nói thôi mà. Lúc cần thì làm được thôi.

Chỉ có giấc ngủ là vẫn cứ vậy... Lâu lắm lắm rồi chẳng dễ dàng...

5.10.12

Tần ngần tháng Mười

Tháng Mười về sớm nay trên vai
Mỏng mềm dải khăn theo em xuống phố
Thì thầm lá ca bài ca muôn thuở
Lìa cành đau lắm cây ơi!

Tháng Mười về trên giọt nắng rơi
Trong veo dịu dàng mật ngọt
Cúc vàng xoè muôn ngón tay Phật
Nguyện cầu bình yên cho nhân gian

Tháng Mười về cùng hương hoàng lan
Đọng trên sương mỗi sớm mai trong trẻo
Thu giấu trong mình bao điều kỳ diệu
Đong đầy yêu cùng hương hoa mong manh

Tháng Mười vẫn về dù em lỗi lời hẹn ước tóc xanh.