Em không ngồi nơi Ngã Ba ấy nữa... Em cũng không ngồi nơi những góc quen vẫn thường ngồi. Em chẳng đủ can đảm ghé mắt liếc ngang khi đi qua những nơi ấy...
Em giờ ngồi một góc ngõ khuất. Nơi anh đi qua cũng sẽ chẳng liếc nhìn... Em lặng lẽ thế cho riêng mình.
Chị bảo: Bệnh của đàn bà là ở chỗ lúc nào cũng cho rằng mình đáng yêu... Và năm tháng càng qua đi thì bệnh lại càng nặng. Và thường thì đàn bà chẳng nhận ra người bên cạnh mình thực sự đã chán ghét cái Đáng yêu tự phong ấy rồi.

No comments:
Post a Comment