19.9.12

Là con gái thật thích...

Nghe người ta nói... " đàn bà con gái càng già tính tình càng thay đổi như thời tiết ", con gái chỉ cười. Con gái còn nhiều mối bận tâm rất "con gái" hơn là chuyện thời tiết đổi thay.

Nhưng mà mưa lay bay xuân cũng chỉ như tơ trời dăng trên tóc con gái. Mưa rào sầm sập tháng Sáu cũng chỉ lanh canh như tiếng cười con gái... Thì mưa cho dù có làm cho con gái thay đổi thì cũng chỉ là mềm mượt hơn thôi.

Nhưng mà nắng tháng Năm chói chang cũng chỉ để hồng má con gái. Tháng Tám nắng rám trái bòng cũng chỉ để căng tròn nét ngà và rạng ngời nụ cười trăng trên khuôn mặt con gái. Thì nắng cho dù thế nào cũng chỉ làm mạnh mẽ hơn, rắn rỏi hơn tính tình con gái.

Nhưng mà gió... Cho dù là gió xuân mơn man, gió hạ tinh nghịch, gió thu nồng nàn, gió đông kiêu kỳ hay thậm chí dông bão sầm sập thì cũng chỉ làm cho tóc con gái kiêu hãnh bay, để mùi hương con gái lan lan làm ngơ ngẩn bất kỳ bàn chân nào lỡ bước ngang đường đi con gái. Thế thì gió cũng chỉ để con gái vững vàng hơn thôi.

Và như thế nên con gái đáng yêu lắm! 

Nhưng... vẫn là Nhưng đấy... Nhưng lại chảng phải nắng, gió hay mưa mà là bước chân thời gian khe khẽ đi bên con gái. Để một sớm đàn bà choàng tỉnh nhận ra rằng gió nhẹ lắm mà cũng đủ làm rối nùi tóc mượt. Nắng óng ả thế mà cũng làm rám sạm làn da. Mưa nhẹ thế mà cũng làm se lạnh bờ vai liêu xiêu đường chiều. Và đàn bà chợt như mong manh hơn, bồn chồn hơn, rụt rè hơn nhưng cũng nóng nảy hơn. Đàn bà còn đáng yêu nữa không? Hay đã cằn cỗi, nhạt nhẽo và đáng chán lắm rồi?

 
( Chẳng biết là tại thời gian hay tại gió giao mùa mà cứ mỗi chiều trở gió em lại nhận ra mình rất sợ bơ vơ, sợ bị bỏ rơi lại... sợ chỉ có bàn tay mình đan vào bàn tay mình... )

2 comments: