Nhâm nhi cafe sáng trong một góc nhỏ của một ngõ nhỏ yên tĩnh nhiều cây. Yên tĩnh tới độ tự nhiên tôi có cả giác như thể thời gian sẽ dừng lại nơi này, mọi thanh âm ồn ã của phố, bụi bặm của bon chen dường như chưa từng tồn tại để có thể thể chạm không gian nơi này, con người nơi này.
Chợt nhớ câu nói một người bạn mới quen thích... " Không bình mật nào không chứa giọt đắng!". Ngọt và đắng là hai vị hoàn toàn khác nhau của vị giác nhưng lại luôn luôn đồng điệu. Người thích vị đắng đôi khi không phải vì vị đắng ập vào từng giác quan nơi đầu lưỡi, mà lại chính là vị ngọt âm thầm đọng lại nơi cuống lưỡi.
Vậy nên thực ra người thích vị đắng chỉ là quá kiêu hãnh mà chẳng muốn nói cho cả nhân gian này biết rằng... Tôi thực ra muốn được cảm nhận ngọt ngào lắm lắm. Nhưng lại là người đủ sâu sắc và tinh tế để chỉ nhấm nháp vị ngọt dịu dàng nhưng lại nồng nàn đọng lại thôi...
Tôi thích cafe cũng đơn giản như thể sinh ra đã có một tế bào nào đó lặng lẽ chậm rãi chảy những giọt đắng sóng sánh nhưng sau khi nhấm nháp lại để lại vị ngọt sâu kín vậy. Tôi thích cafe và nếu không thể gọi cafe thì tôi sẽ luôn luôn khó khăn trong việc chọn cho mình một loại thức uống nào khác. Tôi đơn giản nhưng lại cố chấp và bảo thủ nên thường rất kén những quán cafe để quay lại... Nhưng nếu đã chót phải lòng một góc lặng nào đó thì sẽ rất dễ dàng tha thứ những lỗi lầm nhỏ nhặt của cafe nơi ấy...
Ngọt và đắng thường luôn luôn song hành đồng điệu... Và biết đâu một ngày bạn sẽ nhận ra rằng nếu bạn chưa từng thích vị đắng thì rất có thể bạn sẽ nghiện vị đắng vì một lúc nào đó bạn nhận ra mình sẽ rất yêu vi ngọt còn đọng lại phía sau vị đắng. Và bạn sẽ luôn luôn kinh sợ vị đắng đọng lại trong bạn khi bạn dùng vị ngọt quá liều...
Nhưng có lẽ vị đắng ngay cả khi để lại dư vị ngọt ngào thì người ta tốt nhất chỉ nên cảm nhận một mình thôi!
Tựa để dành cho cuốn sách nhỏ lặng lẽ nằm trên giá sách của tôi như một lời nhắn gửi rằng cho dù vị đắng có thể đến mức làm đau thắt lồng ngực thì vẫn còn nhiều lắm những ngọt ngào ở lại!

No comments:
Post a Comment