24.9.12


Người ta định nghĩa thế nào về quê nhà? Với đàn bà thì chẳng có định nghĩa nào... Quê nhà với đàn bà đơn giản chỉ là nơi đã từng sống và để lại một góc hồi ức đẹp.

Đôi lúc muốn quay lại những nơi ấy... Để những khúc hồi ức cũ chầm chậm quay lại

Và nếu ai đó gặp một người đàn bà chậm rãi để từng vòng bánh xe lăn qua từng con phố của thị xã nhỏ ngày xưa. Đôi lúc cười, đôi lúc bần thần và cả đôi lúc lặng lẽ... Ấy là người đàn bà ấy đang để tâm trí trôi lại ngày cũ...

Nâng niu hồi ức cũng là cách để đàn bà biết trân trọng hơn hiện tại.


19.9.12

Là con gái thật thích...

Nghe người ta nói... " đàn bà con gái càng già tính tình càng thay đổi như thời tiết ", con gái chỉ cười. Con gái còn nhiều mối bận tâm rất "con gái" hơn là chuyện thời tiết đổi thay.

Nhưng mà mưa lay bay xuân cũng chỉ như tơ trời dăng trên tóc con gái. Mưa rào sầm sập tháng Sáu cũng chỉ lanh canh như tiếng cười con gái... Thì mưa cho dù có làm cho con gái thay đổi thì cũng chỉ là mềm mượt hơn thôi.

Nhưng mà nắng tháng Năm chói chang cũng chỉ để hồng má con gái. Tháng Tám nắng rám trái bòng cũng chỉ để căng tròn nét ngà và rạng ngời nụ cười trăng trên khuôn mặt con gái. Thì nắng cho dù thế nào cũng chỉ làm mạnh mẽ hơn, rắn rỏi hơn tính tình con gái.

Nhưng mà gió... Cho dù là gió xuân mơn man, gió hạ tinh nghịch, gió thu nồng nàn, gió đông kiêu kỳ hay thậm chí dông bão sầm sập thì cũng chỉ làm cho tóc con gái kiêu hãnh bay, để mùi hương con gái lan lan làm ngơ ngẩn bất kỳ bàn chân nào lỡ bước ngang đường đi con gái. Thế thì gió cũng chỉ để con gái vững vàng hơn thôi.

Và như thế nên con gái đáng yêu lắm! 

Nhưng... vẫn là Nhưng đấy... Nhưng lại chảng phải nắng, gió hay mưa mà là bước chân thời gian khe khẽ đi bên con gái. Để một sớm đàn bà choàng tỉnh nhận ra rằng gió nhẹ lắm mà cũng đủ làm rối nùi tóc mượt. Nắng óng ả thế mà cũng làm rám sạm làn da. Mưa nhẹ thế mà cũng làm se lạnh bờ vai liêu xiêu đường chiều. Và đàn bà chợt như mong manh hơn, bồn chồn hơn, rụt rè hơn nhưng cũng nóng nảy hơn. Đàn bà còn đáng yêu nữa không? Hay đã cằn cỗi, nhạt nhẽo và đáng chán lắm rồi?

 
( Chẳng biết là tại thời gian hay tại gió giao mùa mà cứ mỗi chiều trở gió em lại nhận ra mình rất sợ bơ vơ, sợ bị bỏ rơi lại... sợ chỉ có bàn tay mình đan vào bàn tay mình... )

18.9.12


Bệnh của người chơi blog là cho dù đã định cư một nơi nào đó thì lúc nào cũng lưu luyến chốn cũ ấy. Nhưng  đến khi nơi ấy chẳng còn là chốn thanh bình nữa hay là vì một lý do nào đó mà đi thì tự nhiên sẽ trở thành người du canh du cư mà chẳng thể yên lòng định cư lại nữa.

Mình cũng mắc cái bệnh ấy...

Chót yêu plus... Chót để lại đấy bao nhiêu yêu thương, kỳ vọng và cả những xót xa... Chẳng còn ở lại nhưng vẫn lưu luyến lắm lối xưa cỏ dại...

Từ ngày rời nơi ấy... Đi qua bao nơi rồi mà chẳng nơi nào đủ lực níu mình lại. Nơi nào cũng như thiêu thiếu một chút đam mê, một chút yêu thương hay đôi lúc chỉ gợi nên những nhạt nhẽo và chán nản.

Rồi thì tạm bằng lòng với nơi này... Nhưng tâm chưa yên nên đôi lúc mở rồi khóa, khóa rồi mở. Nhà mình mà... Ai cấm nổi mình mở rồi khóa. 

Thích đọc ở đây... Đôi lúc nhận ra mình ghen tỵ vì bạn bè vẫn có thể viết... Còn mình, đôi khi cảm xúc đầy ứ mà câu chữ thì nghẹn lại. Tự thấy mình nhạt nhẽo và vô vị làm sao.

Khởi động lại đôi bàn tay bấm phím... Níu lại thói quen giữ ký ức bằng câu chữ... Relax lại cảm xúc nhảy nhót đâu đó.


Blogspot cũng làm cho mình thích bởi những tiện ích của nó nhưng mà cũng có những cái cực chán... Tỉ như mình chẳng bao giờ bao giờ biết bạn bè trả lời comment của mình lúc nào hay có trả lời mình không? Hay là có cách nào đó để biết điều ấy mà mình lại không biết làm nhỉ?

17.9.12

SÁNG LẶNG


Em không ngồi nơi Ngã Ba ấy nữa... Em cũng không ngồi nơi những góc quen vẫn thường ngồi. Em chẳng đủ can đảm ghé mắt liếc ngang khi đi qua những nơi ấy...

Em giờ ngồi một góc ngõ khuất. Nơi anh đi qua cũng sẽ chẳng liếc nhìn... Em lặng lẽ thế cho riêng mình.

Chị bảo: Bệnh của đàn bà là ở chỗ lúc nào cũng cho rằng mình đáng yêu... Và năm tháng càng qua đi thì bệnh lại càng nặng. Và thường thì đàn bà chẳng nhận ra người bên cạnh mình thực sự đã chán ghét cái Đáng yêu tự phong ấy rồi.

Hình như điều này đúng.

14.9.12

HEO MAY...


Em rồi cũng một mình đi qua ngày heo may đầu tiên của mùa.

Vượt qua con đường mưa để chạm tới một khoảng cổ xưa, dung dị, thanh bình với những mùi hương, sắc màu... mộc mạc và quê kiểng chợt như đã ở xa lắm tiềm thức.

Hun hút gió thôi chênh chao vạt hiên mưa... Sao vẫn chẳng thể ngừng lại cảm giác muốn chia sẻ nơi ấy với một người?

 
(P/s: Người dũng cảm là người có thể khóc lúc muốn khóc...)

12.9.12

GIẤC MƠ NƠI THIÊN ĐƯỜNG...


Mấy bác "hàng xóm" bàn bên ở cafe vỉa hè sớm nay buôn chuyện trên trời dưới bể... Tự nhiên nhắc tới Thượng Hải - Hàng Châu làm cho em chợt bồn chồn lạ. Nhưng kỳ ở chỗ là lại cứ nhớ những thảm hướng dương ngút mắt ở Thâm Quyến. 

Chắc không phải là tại các bác í nhắc mà phần nhiều là màu nắng sáng nay giống hệt như màu nắng sáng ấy.

Nhìn lại để nhắc cho em nhớ... Dù chưa làm được gì nhưng đã cần lắm một chuyến đi để refresh lại bộ chỉ huy ì trệ này rồi!

IMG_2081.jpg  
Em cứ mơ rằng đời đẹp như bức tranh thì có viển vông lắm không?

IMG_2084.jpg

Đàn bà mà... Nên cho dù có nói rằng không thì vẫn cứ mơ sức hấp dẫn của mình là bất biến,

IMG_2061.jpg
Bông hướng dương nào cũng vậy, ngay từ khi mới sinh ra đã mơ rằng Mặt trời là của riêng mình thôi... Nhưng hướng dương thì chỉ hướng về mặt trời, còn mặt trời thì lại tỏa nắng ấm áp cho cả nhân gian này...
IMG_2002.jpg

Đừng bao giờ tin rằng hoa có thể tươi thắm mãi mãi... Tươi thế, đẹp thế mà chưa chừng chỉ là hoa giả thôi!
IMG_1966.jpg  

Ngoài kia là giấc mơ cổ tích... Nhưng em thì chỉ là chú vịt xấu xí thôi. Và dù trong giấc mơ em đã từng mong mình là thiên nga thì rồi cũng tới lúc em phải thức dậy.
http://i1010.photobucket.com/albums/af228/fireflour3/Quang%20Chau%20-%20Tham%20Quyen%20102010/DSC07573.jpg

Em đi theo mùa thu... Trốn mình vào hoa cúc...

" Dậy thôi em mùa thu không trở lại... Giấc mơ nào trên cỏ hãy còn xanh!"

11.9.12

Thơ đi chôm.

 

Mình thích đọc Bố Cu Hưng từ thời lơ ngơ đọc blog Ngôi Sao. Sau này chơi blog có add Bố Cu Hưng thì cũng chỉ thỉnh thoảng sang đọc. Rồi sau yahoo hâm đơ, mình chạy khỏi yahoo thỉnh thoảng vẫn lượn vào để đọc bác í.

Mình thích cái giọng văn trào lộng tưng tửng mà lại sâu sắc của Bố Cu Hưng. Đôi lúc chỉ là một mẩu vụn của một chuyện buồn xảy ra qua ngòi bút của bác í chợt trở thành vui vui nhưng lại thâm thuý lạ.

Đợt sau này add FB Bố Cu Hưng đâm nghiện coi statut và note bên í. Rồi một hôm phát hiện ra Bố Cu Hưng còn làm thơ rất hay.

" Có một ngày trời cao không đủ nắng
Em có về hong tóc trước hiên xưa
Môi mắt ấy nhưng lòng ta thôi lũ
Lá vàng gieo trong gió giao mùa

Nửa đời trai, em cất dùm ta nhé
Câu đồng dao ngày ấy cũ mất rồi
Viên cuội trắng cuối vườn em ngơ ngác
Lối em về năm tháng hóa xa xôi

Em cũ lắm thời gian giăng tơ nhện
Những ngày xưa mắt lá thức sau vườn
Ở nơi ấy em có xòe tay đếm
Mưa cuối mùa tong tả giọt bên hiên

Ngôi nhà ấy lâu rồi không ghé nữa
Ngã ba sông mái ngói nấp chân đồi
Em khép nép một chiều xưa tóc ngắn
Ta khép lòng. Chuyện cũ, tháng năm ơi!"

Mình chỉ là fan âm thầm đọc Bố Cu Hưng, bi giờ lại âm thầm mang thơ về cất kho. Nhưng mà mình không có mang thơ đi dự thi hay đăng báo gì, mà hình như nếu có dự thi hoa hậu quý bà gì đó thì đọc thơ người khác chắc cũng không được tính trong phần thi tài năng. Vậy thì chắc mình không bị kiện vì tội đạo thơ... Hơn nữa ẻn này cũng được coi là có trích nguồn rồi nên cũng không bị kiện vi phạm bản quyền đâu nhỉ.

10.9.12

BÊN LY CAFE CUỘC SỐNG NÓI GÌ?


Nhâm nhi cafe sáng trong một góc nhỏ của một ngõ nhỏ yên tĩnh nhiều cây. Yên tĩnh tới độ tự nhiên tôi có cả giác như thể thời gian sẽ dừng lại nơi này, mọi thanh âm ồn ã của phố, bụi bặm của bon chen dường như chưa từng tồn tại để có thể thể chạm không gian nơi này, con người nơi này. 

Chợt nhớ câu nói một người bạn mới quen thích... " Không bình mật nào không chứa giọt đắng!". Ngọt và đắng là hai vị hoàn toàn khác nhau của vị giác nhưng lại luôn luôn đồng điệu. Người thích vị đắng đôi khi không phải vì vị đắng ập vào từng giác quan nơi đầu lưỡi, mà lại chính là vị ngọt âm thầm đọng lại nơi cuống lưỡi.

Vậy nên thực ra người thích vị đắng chỉ là quá kiêu hãnh mà chẳng muốn nói cho cả nhân gian này biết rằng... Tôi thực ra muốn được cảm nhận ngọt ngào lắm lắm. Nhưng lại là người đủ sâu sắc và tinh tế để chỉ nhấm nháp vị ngọt dịu dàng nhưng lại nồng nàn đọng lại thôi...

Tôi thích cafe cũng đơn giản như thể sinh ra đã có một tế bào nào đó lặng lẽ chậm rãi chảy những giọt đắng sóng sánh nhưng sau khi nhấm nháp lại để lại vị ngọt sâu kín vậy. Tôi thích cafe và nếu không thể gọi cafe thì tôi sẽ luôn luôn khó khăn trong việc chọn cho mình một loại thức uống nào khác. Tôi đơn giản nhưng lại cố chấp và bảo thủ nên thường rất kén những quán cafe để quay lại... Nhưng nếu đã chót phải lòng một góc lặng nào đó thì sẽ rất dễ dàng tha thứ những lỗi lầm nhỏ nhặt của cafe nơi ấy...

Ngọt và đắng thường luôn luôn song hành đồng điệu... Và biết đâu một ngày bạn sẽ nhận ra rằng nếu bạn chưa từng thích vị đắng thì rất có thể bạn sẽ nghiện vị đắng vì một lúc nào đó bạn nhận ra mình sẽ rất yêu vi ngọt còn đọng lại phía sau vị đắng. Và bạn sẽ luôn luôn kinh sợ vị đắng đọng lại trong bạn khi bạn dùng vị ngọt quá liều... 

Nhưng có lẽ vị đắng ngay cả khi để lại dư vị ngọt ngào thì người ta tốt nhất chỉ nên cảm nhận một mình thôi! 

Tựa để dành cho cuốn sách nhỏ lặng lẽ nằm trên giá sách của tôi như một lời nhắn gửi rằng cho dù vị đắng có thể đến mức làm đau thắt lồng ngực thì vẫn còn nhiều lắm những ngọt ngào ở lại!






8.9.12

NÀY MÙA ĐÔNG ƠI XIN HÃY LÀM TUYẾT RƠI... TRẮNG LỐI EM ANH VỀ!



Chẳng có bài học nào được rút ra bởi lẽ cho dù ngay cả khi người ta đã trở thành học giả thì rồi cũng có một ngày người ta nhận ra rằng bài học lớn nhất chính là thực tế mỗi lần diễn ra đều sẽ khác xa lý thuyết... Nói gì đến bài học YÊU và SỐNG.

Chẳng có cơn mưa nào không tạnh nên cho dù phải cô đơn đi dưới con đường mưa một mình thì cũng phải chấp nhận... Bởi lẽ cho dù mái che ấy không còn chờ bạn thì mưa rồi cũng sẽ tạnh. Và cơn mưa ấy sẽ không chỉ ướt lạnh một mình bạn đâu.

Không nói ra không có nghĩa những rung động từ thẳm sau không còn... Nhưng nếu người ta chẳng còn muốn im lặng cảm nhận đồng điệu thì lời nói để làm gì?

Người ta không thể hết kiêu hãnh dù rằng một ngày người ta chợt nhận ra nếu một người yêu cô gái kiêu hãnh như bạn thì cũng có thể dời xa bạn với chính lý do ấy.

Nghe nhạc thôi em... Dù như thể cả tinh cầu này chợt như trở nên lạnh giá!

 tamtay.vn - photo - cô đơn