CHO MỘT MÙA HOA ĐÃ XA
(Tặng loài hoa của anh, một mùa hoa đã xa!)
Em không còn là nơi ươm hạt niềm vui
Nơi xoa nhẹ nỗi buồn sau mỗi ngày nắng tắt
Không còn là nhớ nhung, khát khao dằn dặt
Em chỉ còn là em giữa ký ức xa mờ.
Nơi xoa nhẹ nỗi buồn sau mỗi ngày nắng tắt
Không còn là nhớ nhung, khát khao dằn dặt
Em chỉ còn là em giữa ký ức xa mờ.
Một chuỗi ngày dài anh đã viết bằng thơ
Giờ thành khói, lên trời xa tít tắp
Cuộc sống vẫn quay những vòng khó nhọc
Và anh vẫn đi, những bước riêng mình.
Cuộc sống vẫn quay những vòng khó nhọc
Và anh vẫn đi, những bước riêng mình.
Thỉnh thoảng vẫn buồn, thả tâm tưởng phiêu linh
Anh bay đến những tháng ngày xa ấy
Nhắm mắt, dang tay, nghe lòng sóng dậy
Vỡ tan ra những giới hạn cõi thường
Anh bay đến những tháng ngày xa ấy
Nhắm mắt, dang tay, nghe lòng sóng dậy
Vỡ tan ra những giới hạn cõi thường
Nhưng mộng du nào thay được yêu đương
Không ngăn được nhớ thương dần vụn vỡ
Kỷ niệm vẫn còn trong từng hơi thở
Nhưng từ giấc mơ về anh chỉ thấy mình anh.
Bỗng chợt chiều nay mây trắng trời xanh
Cây phơi lá sau chuỗi ngày mưa phủ
Ngửa mặt, dang tay bay vào vũ trụ
Nghe nhẹ tênh lòng, anh tô sắc hoàng hôn.
Và anh hiểu câu “trong mất có còn”
Sau những yêu thương là miền ký ức
Anh sẽ lặng yên với một lời chân thực
Anh chẳng vui đâu, khi cuộc sống em buồn!
Thơ của bạn Nốt Trầm
Không ngăn được nhớ thương dần vụn vỡ
Kỷ niệm vẫn còn trong từng hơi thở
Nhưng từ giấc mơ về anh chỉ thấy mình anh.
Bỗng chợt chiều nay mây trắng trời xanh
Cây phơi lá sau chuỗi ngày mưa phủ
Ngửa mặt, dang tay bay vào vũ trụ
Nghe nhẹ tênh lòng, anh tô sắc hoàng hôn.
Và anh hiểu câu “trong mất có còn”
Sau những yêu thương là miền ký ức
Anh sẽ lặng yên với một lời chân thực
Anh chẳng vui đâu, khi cuộc sống em buồn!
Thơ của bạn Nốt Trầm
No comments:
Post a Comment