30.8.12


Mèo: con có muốn đi hàng Mã xem đèn Trung Thu không?
Bống: Không.
Mèo: sao thế?
Bống: mẹ muốn con thành miếng thịt nướng à?
Mèo:?????
Bống: toàn người với người chen nhau có vui gì đâu mà đi.
Mèo: ( tịt hẳn. Hic)


29.8.12

VIẾT CHO MÙA NẮNG SẮP QUA...


" Mùa nắng sắp qua rồi! Những nẻo đường em qua không còn chói chang màu đỏ hoa phượng nữa. Chỉ còn le lói những đốm lửa không chịu tắt để sang mùa mới. Những cánh điệp thương nhớ nơi khung cửa yêu dấu cũng không còn vàng rực màu nắng nữa rồi.

Một chiều nơi bãi sông! Xiên xiên nắng quái... Người ta đốt cỏ để trồng một vụ ngô mới. Khói xiên vào mắt em cay cay... Đôi lúc em thấy mình khờ khạo. Thấy khói cứ nghĩ rằng nơi ấy lửa có thể cháy rực lắm, ấm áp lắm. Ai ngờ đấy chỉ là sương mù thôi. Sương mù làm lạnh bàn tay, lạnh đôi vai liêu xiêu trong nắng quái, lạnh cả nỗi nhớ đau đáu theo em khắp nơi, lạnh cả tiếng cười em lanh lảnh...

Thì cứ để mùa nắng qua đi! Nắng không còn nồng nàn, lửa không còn rực rỡ... Nếu chỉ có bỏng rát thì cứ để mùa nắng qua đi. Không thể làm những con nắng mang lửa để đốt cháy lòng ai đó nữa.. Thôi thì em lại là em mang những cơn gió hanh hao cuối mùa thương nhớ quay lại.

Thì cứ để mùa nắng qua đi! Cho dù những con nắng còn để lại bao dấu yêu trong em. Dù trên da em còn rám nâu màu của nắng, dù trong tim em còn cháy ngọn lủa thắp trong mùa nắng. Nhưng dấu yêu ấy, ngọn lửa ấy em để luôn cháy nơi vùng ký ức thân thương nhất của mình.

Nắng rát bỏng qua đi... Hanh hao cuối mùa qua đi! Yêu thương ơi quay lại nhé để em lại là em được bé nhỏ và dịu dàng trong yên bình và chở che."

Bài viết một ngày tháng Tám nắng rám trái bòng chưa xa... Em vẫn thế, cười nhiều, chao chát, chanh chua và đỏng đảnh. Em vẫn chẳng nhường phần thắng cho người khác, ngay cả khi thua vẫn cứ là thua mà đầu ngẩng cao lắm.

Cứ thê nên mệt mỏi phải dấu đi... Cũng chẳng vui vẻ gì đâu khi bản thân chẳng biết tự bằng lòng vê mình bao giờ.

Ngày Thất Tịch Ngưu Lang gặp Chức Nữ qua nhịp cầu Ô nối dòng Ngân Hà. Em vẫn là người cũ, nói những lời cũ, tâm tư xấu ghen tị vì ngay cả Ngưu Lang, Chức Nữ kia cho dù cả 1 năm đau đáu trông ngóng vẫn có 1 ngày đê hết lòng cho nhau, cho dù chỉ là dành cho nhau nuớc mắt. Thế âu cũng đã là sống trọn 1 kiếp yêu rồi.

Đôi lúc cứ muốn quay lại ngày cũ... Viết những dòng khác đi.

Nếu được thế... Đời có ngả sang trang khác không?

28.8.12

CHO MỘT MÙA HOA ĐÃ XA



CHO MỘT MÙA HOA ĐÃ XA
(Tặng loài hoa của anh, một mùa hoa đã xa!)

Em không còn là nơi ươm hạt niềm vui
Nơi xoa nhẹ nỗi buồn sau mỗi ngày nắng tắt
Không còn là nhớ nhung, khát khao dằn dặt
Em chỉ còn là em giữa ký ức xa mờ.

Một chuỗi ngày dài anh đã viết bằng thơ
Giờ thành khói, lên trời xa tít tắp
Cuộc sống vẫn quay những vòng khó nhọc
Và anh vẫn đi, những bước riêng mình.
Thỉnh thoảng vẫn buồn, thả tâm tưởng phiêu linh
Anh bay đến những tháng ngày xa ấy
Nhắm mắt, dang tay, nghe lòng sóng dậy
Vỡ tan ra những giới hạn cõi thường
Nhưng mộng du nào thay được yêu đương
Không ngăn được nhớ thương dần vụn vỡ
Kỷ niệm vẫn còn trong từng hơi thở
Nhưng từ giấc mơ về anh chỉ thấy mình anh.

Bỗng chợt chiều nay mây trắng trời xanh
Cây phơi lá sau chuỗi ngày mưa phủ
Ngửa mặt, dang tay bay vào vũ trụ
Nghe nhẹ tênh lòng, anh tô sắc hoàng hôn.

Và anh hiểu câu “trong mất có còn”
Sau những yêu thương là miền ký ức
Anh sẽ lặng yên với một lời chân thực
Anh chẳng vui đâu, khi cuộc sống em buồn!


Thơ của bạn Nốt Trầm