Cứ ngỡ chẳng còn tìm thấy nơi nào yên ả giữa lòng thành phố ồn ã và xô bồ này nữa... Nhưng người ta chẳng thể biết rằng trong đời mình sẽ gặp bao nhiêu bất ngờ.
Dịu dàng và bình thản nằm giữa những con phố... Những quán cafe nhỏ nép mình sau những chậu cây cứ làm em nhớ tới những quán cóc Sài Gòn. Mùi hương cafe nơi này nhẹ thôi, không quá đặc sắc để làm vừa lòng dân nghiền nhưng cũng đủ làm an lòng khách ưa yên tĩnh và dấu mình sau những khoảng lặng.
Em vốn chẳng mấy khi thay đổi những địa chỉ quen thuộc cho mình. Nhưng lại chót thêm vào danh mục nơi này bằng cái tên cho riêng mình: Ngã ba hò hẹn rồi.
Không hò hẹn người ta có thể bất ngờ gặp nhau không?

No comments:
Post a Comment