Nghe Mỹ Linh hát " Đêm nằm mơ phố" bên góc phố một sớm phố tả tơi sau một đêm mưa. Không hiểu sao em cứ nghĩ sẽ thích nghe Thùy Chi hát hơn. Đơn giản vì cảm giác luôn muốn đêm cũng như phố êm ả và nhẹ nhàng như cảm nhận của em khi nghe Thùy Chi hát.
" Đêm đêm nằm mơ phố, trăng rơi nhòa trên mái
Đi qua hoàng hôn ghé thăm nhà.
Anh như là sương khói, mong manh về trên phố,
Đâu hay một hôm gió mùa thu.
Đâu hay mùa thu gió, đêm qua mặc thêm áo,
Tay em lạnh mùa đông ngoài phố
Đêm xin bình yên nhé, con đường vàng ánh trăng.
Đèn gió khuya quán quen chờ sáng
Đêm đêm nằm mơ phố, mơ như mình quên hết,
Quên đi tình yêu quá vô tình.
Sương giăng hồ Tây trắng, đâu trong ngày xưa ấy,
Tôi soi tình tôi giữa đời anh
Đâu hay một hôm gió mùa thu..."
Yêu cả tiếng sáo dạo đầu cho những câu chữ đẹp mà lắng đọng này!
Bài này làm e nhớ HN nhất, vì em nghe nó trên chuyến xe 3h sáng từ Thanh Hóa ra Hà Nội, rạng sáng mùng 1 tết :)Thùy Chi hát da diết nhất!
ReplyDeleteHóa ra là có 1 còm. Hehee. Sáng nay chị nghe bài này lần đầu tiên. Buồn cười không?
ReplyDelete