21.5.12

Chuyện tình hoa của nắng!

Hạ về... Khi nắng bắt đầu toả những chùm óng ả đầu tiên trên vòm lá thì phượng cũng bắt đầu nở những bông đầu tiên và những chú ve đầu tiên cũng bắt đầu cất tiếng hát.

Truyện rằng... " Vào ngày xửa xưa rất xưa ve và phượng là thanh mai trúc mã cùng lớn lên bên nhau với l�5BB�i hẹn ước trăm năm đầu bạc. Mùa hạ ấy, khi đôi trai tài gái sắc đến tuổi kết tóc se tơ thì giặc tràn vào biên cương... Ve phải lên đường giết giặc. Phượng tiễn ve đi với lời hứa sẽ thủy chung chờ đợi.
Ve đi lâu lắm... Phượng cứ ngày ngày ra đầu làng ngóng chờ người yêu tới mỏi mòn. Rồi một ngày nàng gục xuống... Nơi nàng chết đi mọc lên một cây nhỏ mà cứ mùa hạ lại mọc lên những chùm hoa đỏ rực như ngọn lửa để người đi xa biết lối trở về, và trên mỗi bông hoa đỏ rực màu lửa ấy có một cánh hoa đỏ thẫm như trái tim thuỷ chung của người con gái chờ đợi người yêu.
Mười bảy năm sau một người đàn ông tóc muối tiêu trở lại và gục khóc bên ngôi mộ toả bóng từng chùm hoa màu lửa. Ngày ngày ông cất tiếng khóc thương người con gái mình yêu... Tiếng khóc động đến cả lòng trời. Nàng tiên Nắng mới ban cho ông một điều ước. Ông chỉ ước rằng khi mình chết đi sẽ được gặp người yêu... Rồi ông chết đi và hoá thành ve như lời ước nguyện.
Vì thế mỗi khi hạ về... Khi Nàng tiên Nắng bắt đầu xoè đôi cánh ấm áp dưới vòm trời thì phượng bắt đầu nở rộ và những dàn đồng ca ve bắt đầu vang lên rộn rã. Ấy là khi phượng và ve được gặp nhau và kể cho nhau nghe những khổ đau nhung nhớ chia xa. Vì thế mà người ta gọi Phượng là hoa của Nắng và Ve là tiếng ca của Nắng. Và khi những bông phượng tàn úa thì những chú ve cũng hát trọn một kiếp ve ngắn ngủi nhưng tròn đầy yêu thương. "

Cổ tích chỉ là ở trong trí tưởng tượng của người ta mà ra... Mà người ta thì luôn chỉ muốn tưởng tượng ra những điều thật đẹp. Câu chuyện này là câu chuyện trong trí tưởng tượng lúc nào cũng rất con trẻ và đơn giản của tớ được nghuệch ngoạc ghi lại trong một cuốn sổ cũ một mùa hạ xa hôm nay tớ mang ra và hoàn thành nó.

Xa lắm, mà vẫn còn như gần lắm màu đỏ đau đáu chia xa một mùa hoa... Xa lắm mà vẫn còn gần lắm những hò hẹn không tên, và không thể đặt tên nên chỉ là những gạch đầu dòng thôi.

Tớ ơi... Cứ khờ khạo vậy đi nhé! Để cho dù chia xa vẫn nguyên vẹn trong tim một màu hoa! 


No comments:

Post a Comment