23.5.12

Nhảm tối mưa...


Cơn mưa to và dai dẳng đầu tiên của mùa hạ này... Nền trời cao và trong veo nhưng mưa trút ào ào và sấm chớp giật giữ dội. Sau trận mưa đêm qua, xác phượng rụng đỏ lối những con đường quen thuộc em qua mỗi sáng... Vẫn lối quen ấy một ngày đầu hạ làm em ngơ ngẩn với những cánh phượng mỏng manh phủ đầy mặt đất thì nay đỏ rực xác hoa nát bấy, chợt nghe xót xa lạ.

Lâu lắm nhà mới lại mất điện... Em mò mẫm ra ban công ngồi gõ gõ. Con bé chạy qua chạy lại, đôi lúc cầm cây quạt giấy quạt cho mẹ. Điện thoại hết pin, máy tính để lại văn phòng nhưng còn ipad để gõ gõ... Cũng chả biết gõ gì vào cái ứng dụng office mà em tải chẳng biết từ bao giờ mà hôm nay mới dùng lần đầu. Kệ vậy thôi, dù gì cũng chỉ để riêng em đọc nơi xó vườn em mang câu chữ về ẩn trốn thôi mà...

Chưa đủ khuya để ngủ... Ngoài tiếng mưa nhẹ dần đi chỉ có tiếng trẻ con khóc. Bọn trẻ thành phố đã quen với âm thanh của tivi, ánh sáng của đèn điện và hơi mát toả ra từ quạt điện và máy lạnh nên chúng thật khó thích ứng với ánh sáng lập loè toả ra từ những ngọn nến, và hơi mát mỏng manh từ cây quạt giấy mẹ hay bà nó đang vã mồ hôi ra phe phẩy quạt.

Vậy mà hết chữ rồi đấy... Một người bạn blog nói với em rằng, khi anh ấy để tất cả tình cảm dành cho một người thì anh ấy không còn viết được nữa. Ban đầu thì cảm xúc đầy ứ... Nhưng lâu dần thì cảm xúc đi vào lối mòn và không còn biết viết gì để câu chữ và hàm ý muốn truyền tải bị lặp đi lặp lại tới mức ngay người viết cũng cảm thấy nhàm chán mà không muốn đọc lại.

Thôi thì em chả viết nữa... Mai copy cái khúc vớ vẩn này vào căn lều be bé mà con zê nó khen là mặt tiền thoáng rồi dán thêm mấy cái ảnh nữa cho ra dáng nhà cửa vậy! 

Quyết định vậy đi... Em trở về là em... Dành câu chữ cho hoa lá cá bướm và khoe ảnh là chính.


Trong nhất...yêu thế thiên thần


Tươi nhất...:cổ vũyêu thế


Xanh nhất...yêu thếyêu thếyêu thế


Cháy lòng nhất...tan nát cõi lòngtan nát cõi lòngtan nát cõi lòng


Và... đỏng đảnh nhất! vênh mặtvênh mặtnóng



22.5.12

Chuyện tình hoa của nắng!



Hạ về... Khi nắng bắt đầu toả những chùm óng ả đầu tiên trên vòm lá thì phượng cũng bắt đầu nở những bông đầu tiên và những chú ve đầu tiên cũng bắt đầu cất tiếng hát.

Truyện rằng... " Vào ngày xửa xưa rất xưa ve và phượng là thanh mai trúc mã cùng lớn lên bên nhau với lời hẹn ước trăm năm đầu bạc. Mùa hạ ấy, khi đôi trai tài gái sắc đến tuổi kết tóc se tơ thì giặc tràn vào biên cương... Ve phải lên đường giết giặc. Phượng tiễn ve đi với lời hứa sẽ thủy chung chờ đợi.
Ve đi lâu lắm... Phượng cứ ngày ngày ra đầu làng ngóng chờ người yêu tới mỏi mòn. Rồi một ngày nàng gục xuống... Nơi nàng chết đi mọc lên một cây nhỏ mà cứ mùa hạ lại mọc lên những chùm hoa đỏ rực như ngọn lửa để người đi xa biết lối trở về, và trên mỗi bông hoa đỏ rực màu lửa ấy có một cánh hoa đỏ thẫm như trái tim thuỷ chung của người con gái chờ đợi người yêu.
Mười bảy năm sau một người đàn ông tóc muối tiêu trở lại và gục khóc bên ngôi mộ toả bóng từng chùm hoa màu lửa. Ngày ngày ông cất tiếng khóc thương người con gái mình yêu... Tiếng khóc động đến cả lòng trời. Nàng tiên Nắng mới ban cho ông một điều ước. Ông chỉ ước rằng khi mình chết đi sẽ được gặp người yêu... Rồi ông chết đi và hoá thành ve như lời ước nguyện.
Vì thế mỗi khi hạ về... Khi Nàng tiên Nắng bắt đầu xoè đôi cánh ấm áp dưới vòm trời thì phượng bắt đầu nở rộ và những dàn đồng ca ve bắt đầu vang lên rộn rã. Ấy là khi phượng và ve được gặp nhau và kể cho nhau nghe những khổ đau nhung nhớ chia xa. Vì thế mà người ta gọi Phượng là hoa của Nắng và Ve là tiếng ca của Nắng. Và khi những bông phượng tàn úa thì những chú ve cũng hát trọn một kiếp ve ngắn ngủi nhưng tròn đầy yêu thương. "

Cổ tích chỉ là ở trong trí tưởng tượng của người ta mà ra... Mà người ta thì luôn chỉ muốn tưởng tượng ra những điều thật đẹp. Câu chuyện này là câu chuyện trong trí tưởng tượng lúc nào cũng rất con trẻ và đơn giản của tớ được nghuệch ngoạc ghi lại trong một cuốn sổ cũ một mùa hạ xa hôm nay tớ mang ra và hoàn thành nó.

Xa lắm, mà vẫn còn như gần lắm màu đỏ đau đáu chia xa một mùa hoa... Xa lắm mà vẫn còn gần lắm những hò hẹn không tên, và không thể đặt tên nên chỉ là những gạch đầu dòng thôi.

Tớ ơi... Cứ khờ khạo vậy đi nhé! Để cho dù chia xa vẫn nguyên vẹn trong tim một màu hoa! 


ĐÊM NẰM MƠ PHỐ


Nghe Mỹ Linh hát " Đêm nằm mơ phố" bên góc phố một sớm phố tả tơi sau một đêm mưa. Không hiểu sao em cứ nghĩ sẽ thích nghe Thùy Chi hát hơn. Đơn giản vì cảm giác luôn muốn đêm cũng như phố êm ả và nhẹ nhàng như cảm nhận của em khi nghe Thùy Chi hát.


" Đêm đêm nằm mơ phố, trăng rơi nhòa trên mái
Đi qua hoàng hôn ghé thăm nhà.
Anh như là sương khói, mong manh về trên phố,
Đâu hay một hôm gió mùa thu.


Đâu hay mùa thu gió, đêm qua mặc thêm áo,

Tay em lạnh mùa đông ngoài phố
Đêm xin bình yên nhé, con đường vàng ánh trăng.
Đèn gió khuya quán quen chờ sáng

Đêm đêm nằm mơ phố, mơ như mình quên hết,

Quên đi tình yêu quá vô tình.
Sương giăng hồ Tây trắng, đâu trong ngày xưa ấy,
Tôi soi tình tôi giữa đời anh

Đâu hay một hôm gió mùa thu..."

Yêu cả tiếng sáo dạo đầu cho những câu chữ đẹp mà lắng đọng này!


21.5.12

Chuyện tình hoa của nắng!

Hạ về... Khi nắng bắt đầu toả những chùm óng ả đầu tiên trên vòm lá thì phượng cũng bắt đầu nở những bông đầu tiên và những chú ve đầu tiên cũng bắt đầu cất tiếng hát.

Truyện rằng... " Vào ngày xửa xưa rất xưa ve và phượng là thanh mai trúc mã cùng lớn lên bên nhau với l�5BB�i hẹn ước trăm năm đầu bạc. Mùa hạ ấy, khi đôi trai tài gái sắc đến tuổi kết tóc se tơ thì giặc tràn vào biên cương... Ve phải lên đường giết giặc. Phượng tiễn ve đi với lời hứa sẽ thủy chung chờ đợi.
Ve đi lâu lắm... Phượng cứ ngày ngày ra đầu làng ngóng chờ người yêu tới mỏi mòn. Rồi một ngày nàng gục xuống... Nơi nàng chết đi mọc lên một cây nhỏ mà cứ mùa hạ lại mọc lên những chùm hoa đỏ rực như ngọn lửa để người đi xa biết lối trở về, và trên mỗi bông hoa đỏ rực màu lửa ấy có một cánh hoa đỏ thẫm như trái tim thuỷ chung của người con gái chờ đợi người yêu.
Mười bảy năm sau một người đàn ông tóc muối tiêu trở lại và gục khóc bên ngôi mộ toả bóng từng chùm hoa màu lửa. Ngày ngày ông cất tiếng khóc thương người con gái mình yêu... Tiếng khóc động đến cả lòng trời. Nàng tiên Nắng mới ban cho ông một điều ước. Ông chỉ ước rằng khi mình chết đi sẽ được gặp người yêu... Rồi ông chết đi và hoá thành ve như lời ước nguyện.
Vì thế mỗi khi hạ về... Khi Nàng tiên Nắng bắt đầu xoè đôi cánh ấm áp dưới vòm trời thì phượng bắt đầu nở rộ và những dàn đồng ca ve bắt đầu vang lên rộn rã. Ấy là khi phượng và ve được gặp nhau và kể cho nhau nghe những khổ đau nhung nhớ chia xa. Vì thế mà người ta gọi Phượng là hoa của Nắng và Ve là tiếng ca của Nắng. Và khi những bông phượng tàn úa thì những chú ve cũng hát trọn một kiếp ve ngắn ngủi nhưng tròn đầy yêu thương. "

Cổ tích chỉ là ở trong trí tưởng tượng của người ta mà ra... Mà người ta thì luôn chỉ muốn tưởng tượng ra những điều thật đẹp. Câu chuyện này là câu chuyện trong trí tưởng tượng lúc nào cũng rất con trẻ và đơn giản của tớ được nghuệch ngoạc ghi lại trong một cuốn sổ cũ một mùa hạ xa hôm nay tớ mang ra và hoàn thành nó.

Xa lắm, mà vẫn còn như gần lắm màu đỏ đau đáu chia xa một mùa hoa... Xa lắm mà vẫn còn gần lắm những hò hẹn không tên, và không thể đặt tên nên chỉ là những gạch đầu dòng thôi.

Tớ ơi... Cứ khờ khạo vậy đi nhé! Để cho dù chia xa vẫn nguyên vẹn trong tim một màu hoa! 


16.5.12


Chả ai làm gì cũng nhăn... 

12.5.12

BIỂN, NÚI, EM... VÀ SÓNG - ĐỖ TRUNG QUÂN


Xin cảm ơn những con đường ven biển
Cho rất nhiều đôi lứa dẫn nhau đi
Cám ơn sóng nói thay lời dào dạt
Hàng thùy dương nói hộ tiếng thầm thì 

Anh như núi đứng suốt đời ngóng biển
Một tình yêu vươn chạm tới đỉnh trời
Em là sóng nhưng xin đừng như sóng
Ðã xô vào xin chớ ngược ra khơi 

Anh như núi đứng nghìn năm chung thủy
Không ngẩng đầu dù chạm tới mây bay
Yêu biển vỗ dưới chân mình dào dạt
Dẫu đôi khi vì sóng núi hao gầy… 

Cám ơn em dịu dàng đi bên cạnh
Biển ngoài kia xanh quá nói chi nhiều
Núi gần quá – sóng và em gần quá
Anh đủ lời để tỏ một tình yêu...


10.5.12

NÓI VỚI ANH VỀ BỐN MÙA



Chơi với gái cũng lâu lâu rồi... Xó nào chị mệt mỏi mà quay về trú chân gái cũng biết. Chồng gái thích buôn với chị... Chỉ là chồng nói kiểu chồng, chị nói kiểu chị... Ai muốn nói sao cũng được. Miễn là cuối cuộc gọi ai cũng cười.

Gái nổi tiếng ở nơi gái ở... Chị vẫn nói, gái cứ mạnh mẽ đâu đâu... rồi lại cả tin đâu đâu.

Chị là người của xó nhà... Chị thích cái xó nhà của chị. Nơi ấy đôi lúc chị là chị, đôi lúc chị chắng cần là chị. Đâu có sao. Chị cũng mạnh mẽ kiểu của chị rồi lại mong manh kiểu của chị!

Gái viết blog cho gái... Chị viết blog cho chị. Chị cũng viết cả cho YÊU THƯƠNG  của chị... Gái cũng thế!

Ngày thành phố Ngàn năm tuổi... Ở nơi xa ấy Gái đọc bài của chị, cho những người biết thành phố này, cho những người yêu thành phố này, cho những người nhớ thành phố này... Và cho những người chưa biết thành phố này nhưng sẽ yêu thành phố này và sẽ nhớ thành phố này nghe bằng chất giọng mộc mạc mà thắm tình quê của gái.

Ở nơi xa ấy... Vẫn có nhiều nhiều những người nghe bài viết của chị, không hiểu nhưng thương chất giọng mộc mạc mà thắm tình xứ sở của gái mà muốn đến.

Gái bảo: Nhiều Email lắm chị... Nhiều người nói: Nghe mà muốn một lần tới! Những người nghe không hiểu lời văn của chị hay tâm tình mà chị nhắn gửi chỉ là yêu thành phố này, muốn tới thành phố này qua lời dịch nghĩa của gái.

Chị vui lắm! Thương lắm... Vì chị chưa một lần nghĩ và muốn nhỿng điều chị muốn viết cho YÊU THƯƠNG sẽ có nhiều người thích. Chị đơn giản là chỉ cần bản thân chị và YÊU THƯƠNG hiểu. Vậy thôi!




Nhưng chị vẫn muốn nói... CẢM ƠN GÁI!


9.5.12


Quyết tâm nuôi con gái lớn lên không bị ám ảnh thành bất cứ nhà nào hết.
Haizzz... Hôm nay vui quá! Có ai biết vì sao đa phần các nhà thơ hay nói câu ấy không?

8.5.12



Mượn mặt trăng tròn làm bánh
Thắp lên muôn ngọn nến sao
Gió thì thầm bao điều ước
Mừng anh tuổi mới ngọt ngào

Bánh trời chẳng dao nào cắt
Nến trời đêm sáng lung linh
Gió gói những điều kỳ diệu
Cùng hương hoa đợi bình minh

Anh cứ ngủ ngon đêm sang tuổi
Sớm mai lá hát rì rào
Vòm xanh tươi màu hy vọng
Ve ngân nga lời chiêm bao.



7.5.12

KIẾP SAU EM CÓ HẸN RỒI!

Tháng Năm lá xanh nhất... Cho dù ngày tháng Năm ra đường ta đôi lần vẫn bắt gặp lác đác những chiếc lá còn nắm níu mùa chậm dãi lìa cành thì một sớm nào đó chợt ngẩng lên để thảng thốt nhận ra dưới vòm trời trong veo kia là một màu xanh non đến ngỡ ngàng. Và lồng ngực ta chợt rung những nhịp rất dịu dàng.

Tháng Năm nắng bắt đầu phủ một màu vàng óng ả trên phố. Con gái bắt đầu khoe những bờ vai trần... Bởi lẽ cho dù đã có những ngày đổ lửa thì nắng tháng Năm thường chỉ làm hồng má con gái và tôn thêm nước da trắng trẻo con gái vừa qua một mùa đông dài ủ kín trong khăn áo. Để người ta thường chỉ mỉm cười mà nói rằng: mùa Hạ về rồi đấy. Và nắng tháng Năm làm cho lồng ngực người ta rung những nhịp nồng nàn lắm!

Tháng Năm thì nhiều gió lắm. Gió tháng Năm đôi lúc dịu dàng thoảng đưa mùi hương man mát hoa dâu da xoan, nồng nàn hương ngọc lan hay là hương những bông sấu li ti dịu dàng len lỏi vào từng góc phố. Nhưng cũng có lúc rung giật mạnh mẽ mang những cơn mưa rào về xua đi oi nồng đầu Hạ. Và em thì cho rằng gió tháng Năm là một anh chàng ưa tìm kiếm những cảm giác mới lạ.

Tháng Năm thì nhiều sắc hoa lắm... Người ta có thể dễ dàng bắt gặp trên phố những sắc hoa rực rỡ của mùa Hạ nhưng lại thường rực rỡ nhất vào tháng Năm. Sắc đỏ của Phượng, sắc tím của bằng lăng và sắc vàng của điệp lẫn trong màu áo trắng tinh khôi học trò để người ta cứ gọi những sắc hoa tháng Năm là hoa chia xa... Còn ai đó thì gọi hoa tháng Năm là Hoa Lửa.

Tháng Năm thì nhiều thanh âm lắm. Tiếng chim hót véo von dưới vòm lá sớm. Tiếng dàn đồng ca ve ca những giai điệu từ thẳm sâu trái tim để hát hết mình cho trọn một kiếp. Nên những thanh âm Tháng Năm thì mãnh liệt lắm.

Đơn giản chỉ là một tháng trong năm... Và cho dù tháng Năm trong em dịu dàng, giản đơn nhưng cũng nồng nàn, mãnh liệt và ưa thay đổi thì tháng Năm cũng cho em một niềm tin để nói rằng: Kiếp sau em có hẹn rồi!