Gió xô lá rụng đầy... lạnh buốt khoảng không anh!
Cuối cùng thì em cũng nhìn thấy thành quả của 2 tuần xuôi ngược vật vã với tiền - hồ sơ - điện thoại rồi. Học thêm được nhiều điều mới, thấy thêm được nhiều thay đổi. Nhận ra nhạy bén trong mình chưa lịm đi cùng 4 bức tường và vuông cửa không bao giờ xuất hiện mảnh trời nào trong suốt cả năm qua.
Em lại có thêm hợp đồng mới... Thêm đầu việc biết trước sẽ không hiệu quả về kinh tế nhưng sẽ làm dày thêm hồ sơ năng lực. Thế cũng là tốt rồi đúng không?
Em cứ tự nhủ rằng... Em chẳng cần nói ra, chỉ giữ trong lòng thôi thì những điều em muốn thổ lộ cũng sẽ đến được nơi người em muốn nhắn nhủ? Phải thế không?
Nhưng sao lồng ngực lại cứ đau thế này?

No comments:
Post a Comment