Tháng hai oi nồm... Nhà cửa nhớp nháp. Người cũng oi ả, mệt mỏi và bức bối. Em ghét tháng hai, ghét mưa, và dễ cáu bẳn... Nhưng lại dễ mong manh lắm khi chợt gặp những thảm hoa trắng mỏng manh trên hè phố. Ký ức có nhưng không đầy những thảm hoa trắng ấy, chỉ là mong mỏi mình không như những thảm hoa kia sớm mai còn trắng mỏng manh tinh khôi đấy nhưng chỉ cần mưa về, vài bàn chân qua là nát nhàu mất rồi.
Mạnh mẽ đến đâu cũng thể đàn bà...

No comments:
Post a Comment