Ai cũng biết Thượng đế là một đấng siêu nhiên với đầy đủ mọi quyền năng tối thượng nhưng chả hiểu sao tớ lại có lúc nghĩ Thượng đế chỉ là một ông già cô đơn, cảm tính và tình cảm cực kỳ dễ bị ngoại cảnh tác động.
Thuở Thượng đế chưa tạo ra sự sống... Trái đất là một khu vườn trĩu trịt hoa trái muôn màu và thời tiết thì luôn luôn rất đẹp, chẳng nóng chẳng lạnh chẳng tuyết rơi hay bão bùng bao giờ. Và Thượng đế ngày ngày dạo chơi trong khu vườn ấy. Rồi một ngày Ngài chợt nhận ra chỉ có một mình thì nhàm chán biết bao... Ngài bắt đầu tạo ra hình hài con người đầu tiên là Adam... Adam được Thượng đế tạo ra đầy cảm xúc và ngẫu hứng nhưng lại là kết tinh của những điều tốt đẹp nhất bởi lẽ chàng được tạo ra dưới bóng mát của vòm cây trong mùi hương hoa ngào ngạt và ánh mặt trời dịu dàng toả nắng ấm áp và Thượng đế thì rất nâng niu trìu mến chàng. Thượng đế rất thích thú với hình hài sự sống đầu tiên mà Ngài sinh ra... Ngày ngày Ngài dõi theo bước chân tạo vật đẹp đẽ mà Ngài tạo ra dạo chơi trong vườn... Nhưng Adam thì lại cảm thấy rất cô đơn trong khu vườn đẹp đẽ ấy. Chàng chỉ là người trần mắt thịt thôi, chàng không thể nhìn thấy hay cảm giác thấy Thượng đế luôn luôn hiện diện bên cạnh mình. Chàng ngày một héo hon đi... Thượng đế thì vẫn còn hào hứng lắm. Rồi một ngày Ngài cũng nhận ra sự héo hon của Adam, Ngài chợt nghĩ mình đã vui biết bao khi có Adam bầu bạn nên Ngài quyết định sẽ tạo nên một người bạn cho Adam. Và Eva được tạo ra... Adam và Eva thực sự đã tạo nên sức sống cho khu vườn. Ngày ngày họ quấn quít bên nhau... Adam chẳng còn héo hon nữa... Eva thì luôn luôn đẹp rạng ngời. Thượng đế vui lắm ngày ngày Ngài ngắm tạo vật do mình tạo ra. Khu vườn lúc nào cũng ngập trong không gian nồng nàn yêu thương của mùa thu. Nhưng rồi một ngày Ngài chợt nhận ra mình không chỉ còn vui vẻ... Đôi khi Ngài nóng mặt khi thấy Eva rủ rỉ xúi Adam ăn táo cấm. Và Ngài thực sự đã nổi giận đùng đùng khi những trái táo cấm mà Ngài nâng niu bị Eva ăn mất... Thời tiết trong khu vườn cũng dần biến đổi theo tính khí của Thượng đế mỗi ngày. Mặt trời đổ lửa khi Thượng đế nóng mặt, sấm vang chớp giật mưa trút ào ào khi Thượng đế nổi giận. Bốn mùa trên Trái đất bắt đầu hình thành...
Đây chẳng phải là truyện cổ tích. Đây chỉ là một mớ lộn xộn trong trí tưởng tượng của tớ khi một mình ngồi trên căn gác nhỏ nhìn màn mưa dăng kín phố và hơi nước phủ trắng cửa kính. Tớ vốn rất sến và tớ đã định tưởng tượng thêm vài điều mơ màng hơn... Nhưng tớ thực sự ghét cái thời tiết oi nồm này ghê lắm và tớ chợt phì cười vì nghĩ rằng chắc chắn Thượng đế tạo ra tháng Hai mù mịt mưa phùn này bằng một cơn hắt xì hơi vì Ngài bị cảm cúm.
(P/s: Tớ thích blogspot vì đôi khi tớ có thể vẽ được vài điều nhảm nhí thế này chỉ bằng điện thoại. Nhưng mà màn hình điện thoại thì bé tý nên tớ cứ để nó đấy để xếp gạch mà chả sửa sang gì! Đêm nay tớ sẽ là mèo ngoan... Tớ chỉ nghịch những cuộn len rồi cuộn tròn bên bếp ngủ thôi... Biết đâu chừng những cuộn len cũng kể cho tớ nghe ối chuyện hay!)

No comments:
Post a Comment