30.3.12

HUYỀN THOẠI - Đoàn Thị Lam Luyến


Giá được một chén say mà ngủ suốt triệu năm
Khi tỉnh dậy, anh đã chia tay với người con gái ấy..
Giá được anh hẹn hò dù chờ lâu đến mấy
Em sẽ chờ như thể một tình yêu …

Em sẽ chờ
Như hòn đá biết xanh rêu
Của bến sông xa , mùa cạn nước
Cơn mưa khát trong nhau từ thuở trước
Sắc cầu vồng chấp ché mé trời xa …

Em sẽ chờ
Như lúa đợi sấm tháng ba
Như vạt cải vội đơm hoa, đợi ngày chia cánh bướm
Như cô Tấm thương chồng từ kiếp trước
Lộn lại kiếp này từ quả thị nhận ra nhau

Em ở hiền
Em có ác chi đâu
Mà trời lại xui anh bắt đầu tình yêu với người con gái khác?
Có phải rượu đâu mà chờ cho rượu nhạt
Có phải miếng giầu
Đợi giầu dập mới cay?

Dẫu chẳng được hẹn hò
Em cứ đợi, cứ say
Ngâu có xa nhau, Ngâu có ngày gặp lại
Kim – Kiều lỡ duyên nhau
Còn có chiều quan tái

Em vẫn chờ
Vẫn đợi
Dẫu chỉ là huyền thoại một tình yêu!.


Bạn và người yêu là những khái niệm không thể đánh đồng.
Người yêu có thể sẽ thành bạn, nhưng bạn thì không thể trở thành người yêu. Người yêu có thể sang trang khi hết duyên và trở thành bạn nhưng bạn thì không thể, không còn là bạn nghĩa là hết.

Tối nay em chờ bạn, một người bạn xa. Người chắc hẳn không hiểu hết em... Người chưa từng vui buồn cùng em, chưa từng cùng em đi qua những mùa bão? Hay giản đơn là đã từng cùng em sẻ chia những con sóng bạc đầu mà không hay!?

Tối nay... Em nghe tiếng ếch gọi nhau giữa hai khoảng gần mà xa vang vọng... Nghe vòm trứng cá rì rào hát lời thương nhớ... Giản đơn như trời đất vuông tròn gặp nhau.

Em vẫn tin lời Bà nói... Trai gái gặp nhau ấy là duyên tiền định... Cho dù là bao nhiêu kiếp... Sợi tơ còn dăng, cho dù mỏng manh thì chẳng thể lưỡi dao nào cắt.

Tối nay... Em nghĩ lắm về đồng cảm, về những điều em sẽ nói cùng anh. Nhưng nghe tiếng ếch thương nhớ gọi nhau, nghe vòm trứng cá thì thầm du ca... Em chợt nhận ra, chẳng cần nói nhiều... Giản đơn là cùng nhau cảm nhận yêu thương ngay cả khi không cùng mắt trong mắt, tay trong tay...

Em không phải là đôi tai anh, không phải là tiếng nói anh, không phải là nhịp đập trái tim anh và em không phải là suy nghĩ anh nhưng trên hết Em là Em - Người yêu Anh.
Hôm nay em mệt lắm, cả thể chất và tinh thần... Nên Em để những thanh âm khờ dại đồng hành cùng em trên đường để em nhận ra thực tại...

Còn phải cố gắng nhiều lắm Em.



26.3.12

RU...


Ngủ đi em những vần thơ khờ dại
Hơi thở anh nhẹ tựa tiếng ru đêm
Khép đi em nếp mi ngà mỏi mệt
Môi mềm anh, dìu những giấc mơ êm!

24.3.12

CHUYỆN ĂN


Lạnh trời... Rét nàng Bân về. Nhìn trời, cảm cái se se hanh hao này đột nhiên thèm món tômyum Thái lạ.

Thái là xứ nóng, người Thái bình dị nhưng nồng nhiệt. Phải chăng vì ngày ngày họ ăn những món ăn luôn có vị cay cay thơm thơm rất đặc trưng xứ sở ấy.

Bố có lần nói: nó cái gì chẳng ăn. Cậu út bĩu môi: bố đùa á? Bà này khó tính ăn cực. Dễ ăn nhưng lại kén vị. Đó là em. Em không ăn vặt, không quá quan trọng việc ăn. Nhưng lại chỉ ăn món mình thích. Món ăn dù ngon đến đâu, sang đến đâu nhưng em không thích thì chẳng bao giờ đụng đũa.

Em rất kén gia vị cho thức ăn. Không mấy khi vào bếp, nhưng đã nấu thì phải đủ gia vị cho món ăn. Và nếu không đủ gia vị thì chuyển món khác chứ quyết không nấu nếu không đủ gia vị.

Em có nhạy cảm bẩm sinh với gia vị dành cho món ăn. Nên nhiều món kỳ thực chưa nấu bao giờ nhưng vẫn có thể nói được nó nấu thế nào và gia vị cần cho nó sẽ là gì.

Em luôn muốn mình được sở hữu một căn bếp. Nơi em có thể tự nấu những món ăn mình thích và hạnh phúc khi thấy người ăn ngon miệng.

Có câu nói rằng: " người ta ăn để sống, chứ không phải sống để ăn". Nhưng ăn lại là tứ khoái của con người. Và em cho rằng cho dù áp lực cuộc sống làm cho người ta mệt mỏi, thì người có thể ăn ngon miệng, ngủ ngon giấc đấy là người biết điều tiết cho đầu óc mình thanh thản và đấy chính là người hạnh phúc nhất.

15 phút thôi cho sáng cuối tuần lành lạnh. Giờ thì ra chợ chuẩn bị gia vị nấu cho con gái món canh tôm yum chua chua cay cay thơm mùi giềng xả lá chanh mà con gái rất thích thôi nào.



23.3.12

ĐỐI THOẠI CỦA MẸ VÀ CON GÁI 1


Con gái hỏi mẹ: Tặng quà người ta khó mẹ nhỉ.
Mẹ: Đúng rồi! Tặng quà là phải xem món quà mình tặng có phù hợp với người ta không.Mỗi một món quà cũng thế hiện tình cảm và sự quan tâm của người tặng với người được tặng.
Con: ( Ngẫm nghĩ...) Vâng. Sau này con có tiền con sẽ mua tất tặng mẹ, vì mẹ hay làm rách tất nhất.
Mẹ:!?

Tự nhiên mẹ nhớ ra mẩu đối thoại này khi lo lắng nhìn lỗ xước nhỏ xíu trên tất ở đầu gối... Nhỏ vậy nhưng chẳng biết sẽ rách loang ra lúc nào! Chị bảo: chấm sơn móng tay vào. Em có bao giờ dùng sơn móng tay đâu mà chấm... Chỉ là một đôi tất thôi... rách thì thay đôi mới. Người ta lúc nào cũng có thể dễ dàng dự trữ nhiều tất để rách thì thay ngay được. Nhưng có những vết nứt khi vỡ toang ra rồi thì không không bao giờ có thể vá hay làm lại cái mới nữa... Cuộc sống là thế đấy con!


22.3.12

Bố bảo bố tuổi Gà nên chẳng đi đâu cả... Gà què ăn quẩn cối xay mà. Mẹ thì muốn đi nhưng tại bố không đi nên mẹ cũng chẳng được đi. Bố mẹ sinh ra em không phải tuổi Ngựa nhưng mà tại bàn chân nhiều nốt ruồi nên lúc nào cũng chỉ thích đi. Hôm rồi em tưởng tượng mình là con Gà chăm chỉ cần mẫn... Nhưng sao đêm đến giấc mơ Gà cũng vẫn cứ không là quanh quẩn xó vườn...

Hôm nay em sẽ đơn giản cho đời thanh thản... Quyết định thế đi. Nhé!






19.3.12

Ai cũng biết Thượng đế là một đấng siêu nhiên với đầy đủ mọi quyền năng tối thượng nhưng chả hiểu sao tớ lại có lúc nghĩ Thượng đế chỉ là một ông già cô đơn, cảm tính và tình cảm cực kỳ dễ bị ngoại cảnh tác động.

Thuở Thượng đế chưa tạo ra sự sống... Trái đất là một khu vườn trĩu trịt hoa trái muôn màu và thời tiết thì luôn luôn rất đẹp, chẳng nóng chẳng lạnh chẳng tuyết rơi hay bão bùng bao giờ. Và Thượng đế ngày ngày dạo chơi trong khu vườn ấy. Rồi một ngày Ngài chợt nhận ra chỉ có một mình thì nhàm chán biết bao... Ngài bắt đầu tạo ra hình hài con người đầu tiên là Adam... Adam được Thượng đế tạo ra đầy cảm xúc và ngẫu hứng nhưng lại là kết tinh của những điều tốt đẹp nhất bởi lẽ chàng được tạo ra dưới bóng mát của vòm cây trong mùi hương hoa ngào ngạt và ánh mặt trời dịu dàng toả nắng ấm áp và Thượng đế thì rất nâng niu trìu mến chàng. Thượng đế rất thích thú với hình hài sự sống đầu tiên mà Ngài sinh ra... Ngày ngày Ngài dõi theo bước chân tạo vật đẹp đẽ mà Ngài tạo ra dạo chơi trong vườn... Nhưng Adam thì lại cảm thấy rất cô đơn trong khu vườn đẹp đẽ ấy. Chàng chỉ là người trần mắt thịt thôi, chàng không thể nhìn thấy hay cảm giác thấy Thượng đế luôn luôn hiện diện bên cạnh mình. Chàng ngày một héo hon đi... Thượng đế thì vẫn còn hào hứng lắm. Rồi một ngày Ngài cũng nhận ra sự héo hon của Adam, Ngài chợt nghĩ mình đã vui biết bao khi có Adam bầu bạn nên Ngài quyết định sẽ tạo nên một người bạn cho Adam. Và Eva được tạo ra... Adam và Eva thực sự đã tạo nên sức sống cho khu vườn. Ngày ngày họ quấn quít bên nhau... Adam chẳng còn héo hon nữa... Eva thì luôn luôn đẹp rạng ngời. Thượng đế vui lắm ngày ngày Ngài ngắm tạo vật do mình tạo ra. Khu vườn lúc nào cũng ngập trong không gian nồng nàn yêu thương của mùa thu. Nhưng rồi một ngày Ngài chợt nhận ra mình không chỉ còn vui vẻ... Đôi khi Ngài nóng mặt khi thấy Eva rủ rỉ xúi Adam ăn táo cấm. Và Ngài thực sự đã nổi giận đùng đùng khi những trái táo cấm mà Ngài nâng niu bị Eva ăn mất... Thời tiết trong khu vườn cũng dần biến đổi theo tính khí của Thượng đế mỗi ngày. Mặt trời đổ lửa khi Thượng đế nóng mặt, sấm vang chớp giật mưa trút ào ào khi Thượng đế nổi giận. Bốn mùa trên Trái đất bắt đầu hình thành...

Đây chẳng phải là truyện cổ tích. Đây chỉ là một mớ lộn xộn trong trí tưởng tượng của tớ khi một mình ngồi trên căn gác nhỏ nhìn màn mưa dăng kín phố và hơi nước phủ trắng cửa kính. Tớ vốn rất sến và tớ đã định tưởng tượng thêm vài điều mơ màng hơn... Nhưng tớ thực sự ghét cái thời tiết oi nồm này ghê lắm và tớ chợt phì cười vì nghĩ rằng chắc chắn Thượng đế tạo ra tháng Hai mù mịt mưa phùn này bằng một cơn hắt xì hơi vì Ngài bị cảm cúm.

(P/s: Tớ thích blogspot vì đôi khi tớ có thể vẽ được vài điều nhảm nhí thế này chỉ bằng điện thoại. Nhưng mà màn hình điện thoại thì bé tý nên tớ cứ để nó đấy để xếp gạch mà chả sửa sang gì! Đêm nay tớ sẽ là mèo ngoan... Tớ chỉ nghịch những cuộn len rồi cuộn tròn bên bếp ngủ thôi... Biết đâu chừng những cuộn len cũng kể cho tớ nghe ối chuyện hay!)


18.3.12

MAI NẮNG VỀ PHỐ RỒI... SƯA ƠI!

Tháng hai oi nồm... Nhà cửa nhớp nháp. Người cũng oi ả, mệt mỏi và bức bối. Em ghét tháng hai, ghét mưa, và dễ cáu bẳn... Nhưng lại dễ mong manh lắm khi chợt gặp những thảm hoa trắng mỏng manh trên hè phố. Ký ức có nhưng không đầy những thảm hoa trắng ấy, chỉ là mong mỏi mình không như những thảm hoa kia sớm mai còn trắng mỏng manh tinh khôi đấy nhưng chỉ cần mưa về, vài bàn chân qua là nát nhàu mất rồi.

Mạnh mẽ đến đâu cũng thể đàn bà...

MÙA THU GIẤU EM...

Có phải mùa thu giấu em lâu đến thế?

Để cuối con đường anh kịp nhận ra em
Em ào tới chợt xôn xao lá đổ
Xoá nỗi cô đơn lạnh giá bên thềm..


Rồi tình yêu lại rưng rưng bên khung cửa nhỏ
Và con đường lại xao xác gió heo may
Em hôn anh đắm say như gió
Và ngã vào anh dịu dàng như mùa thu..



16.3.12

16.03.2012



Không phải em chọn tình yêu... Mà là tình yêu chọn em nên tới gõ cửa.


Không phải là anh chọn em hay em chọn anh... Là tình yêu chọn chúng ta nên chúng ta mới ở bên nhau.


Yêu là yêu không phải vì tốt mới yêu. Xấu cũng yêu, đau cũng yêu. 


Nhưng nếu không còn vì ai đó mà đau thì trái tim còn yêu không hay đã héo úa, khô cằn và chết rồi?



14.3.12

VỤN

Mình lười ăn hoa quả nhất... Dù lúc nào cũng leo lẻo mồm nói: đàn bà thì phải ăn hoa quả nhiều một chút để da đẹp và lâu lão hóa. Nói thì nói là thế, nhưng vẫn lười. Lười ngay cả khi có người gọt cho để sẵn trên bàn vẫn lười.
Mình thì chẳng kén hoa quả lắm, nhưng vẫn chẳng thích một số loại. Một số loại nhũn nhũn như xoài hay chuối thì tuyệt nhiên không bao giờ ăn. Mình chỉ thích mấy loại mà chả bổ béo gì như mận thôi.
Sớm nay mẹ gửi cho 1 trái bưởi ngọt... Chắc mẹ lại để ý thấy bữa rồi mình về ngồi chén hết 1 trái. Già rồi vẫn có mẹ lo lắng cho, còn lý do gì để buồn hay nghĩ nhỉ.