Có một câu nói thế này: Ở đời quan trọng nhất là biết mình là ai và đang đứng ở chỗ nào!
Đôi khi người ta hay thốt lên: Mình phải biết mình là ai chứ! Nhưng phần nhiều người ta dành câu nói ấy để nói về người khác. Chắc cũng chẳng có nhiều người dành câu hỏi ấy cho bản thân mình: Rằng mình đã biết mình là ai chưa?
Em thực ra cũng chẳng biết em là ai... Nếu em sinh ra giữa một bầy mèo, lớn lên cùng 1 bầy mèo. Đấu tranh với những con mèo có bộ xương mềm mại nhưng lại rất dẻo dai như em, những con mèo dịu dàng cọ bộ lông mềm mại vào bàn tay xòe ra vuốt ve mình nhưng cũng sẵn sàng cào ngay nếu như bàn tay ấy làm đau mình thì có thể mọi điều có khác đi không?
Người ta nói: Giống mèo không thể sống bầy đàn. Và mỗi con mèo thì luôn có một bản năng đặc biệt để gây chú ý. Có lẽ vì vẻ ngoài mềm mại và ấm áp của nó. Theo năm tháng em nhận ra điều này chẳng có gì hay ho cả. Khi người ta nổi bật ở đâu đó, người ta sẽ dễ dàng quen với những điều ấy và ru ngủ mình trong những hư vinh chẳng hề có thật. Không gì làm cho người ta hư nhanh bằng những lời khen. Cho dù thực tế một lời khen đúng lúc có thể khiến người ta hạnh phúc và có động lực để phát huy hơn rất nhiều. Nhưng nếu lúc nào vây quanh bạn cũng là những lời khen... rồi có một ngày bạn sẽ nhận ra rằng bạn không dễ gì để nghe một lời phê bình. Và bạn sẽ luôn rất mệt mỏi để giữ những lời khen ấy ở lại với bạn.
Em có một năm mèo thật mệt mỏi. Bạn thì bảo: No đủ như bà làm sao mà biết người khác mệt mỏi thế nào! Em rồi một ngày cũng nhận ra mình mệt mỏi thế nào để giữ hình ảnh mình luôn tươi vui và hạnh phúc trước mắt bạn. Mệt mỏi thế nào khi luôn chìa vai cho người khác dựa mỗi khi muốn khóc dù vai mình thì chênh vênh lắm. Mệt mỏi thế nào khi tự mình dò dẫm bước đi rồi lại tự nghĩ: hình như bước này mình bước trật lối rồi, nhưng bước đi thì dễ mà bước lại chẳng giản đơn như thế!
Người ta biết được mình là ai đã khó, nhưng để biết được mình đang đứng ở đâu còn khó hơn rất nhiều. Dù thế thì ngay cả khi người ta biết mình đứng ở đâu rồi thì cũng vẫn cứ muốn mình có một chỗ đứng tốt hơn vững vàng hơn.
50D
Phố ngày hôm nay làm cho lòng người ta mềm lắm. Mềm, dưng dưng và dễ tổn thương lạ. Trở gió làm cho lá cây bay như thể một cơn mưa lá trút qua thành phố vậy. Cái chỗ em đang đứng để nhìn cơn mưa lá trút qua phố này em đã nhận ra nó phải là chỗ của em rồi.
Em thích cái dáng mèo nhún mình để nhảy!
Phố ngày hôm nay làm cho lòng người ta mềm lắm. Mềm, dưng dưng và dễ tổn thương lạ. Trở gió làm cho lá cây bay như thể một cơn mưa lá trút qua thành phố vậy. Cái chỗ em đang đứng để nhìn cơn mưa lá trút qua phố này em đã nhận ra nó phải là chỗ của em rồi.
Em thích cái dáng mèo nhún mình để nhảy!
No comments:
Post a Comment